Bỏ rơi vương gia- chương 6.1

Chương 6

Đại hôn hôm nay, Uyển Chỉ U thật sự sắp mệt chết đi được, từ thời điểm trời tờ mờ sáng phải bắt đầu trang điểm, mặc quần áo, mũ phượng trên đầu nặng trĩu, ép cổ nàng vốn mảnh khảnh cơ hồ càng thêm không thẳng. Sau đó Hỉ nương( người chăm sóc cô dâu) lại dặn dò nàng ăn ít đồ một chút, để tránh tí nữa lúc mời rượu sẽ cảm thấy buồn nôn, kết quả nàng liền đói bụng từ buổi sáng đến buổi trưa.

Lay động lắc lư ở trên kiệu, cũng không biết bao lâu mới tới Ngọc vương phủ, lúc hạ kiệu chỉ nghe thấy tiếng pháo, chiêng trống ở bốn phía, làm cho người yêu thích yên tĩnh như nàng cảm thấy phiền não không thôi.

May mắn Long Đồ Bích ở bên cạnh lặng lẽ đỡ lấy cánh tay nàng, thấp giọng nói: “ Nhẫn nại thêm chút nữa, lát nữa chuyện uống rượu cứ để ta, nàng ở trong nhà chờ ta là tốt rồi.”
“ Uống ít một chút.” Nàng thấp giọng dặn dò.

Khi bái đượng, vì song thân( cha mẹ) đều qua đời nên hoàng thượng đích thân tới làm song thân hai bên, vui vẻ nhìn đôi giai ngẫu( đẹp đôi) trước mặt kết thành vợ chồng.

Long Trữ Nam đứng dậy đi đến trước mặt hai người, cầm tay bọn họ, đè lên cùng một chỗ, chân thành mà dặn: “ Về sau hai người các ngươi đã là phu thê, phải hỗ trợ, kính trọng lẫn nhau, trước kia dù có bao nhiêu tâm tư ham chơi nhớ rõ về sau phải thu lại một chút, đừng làm người khác phải thay các ngươi lo lắng.”

Nghe được những lời này trong lòng Uyển Chỉ U không thôi cảm động, nghĩ thầm, những lời này là bệ hạ nói với mình hay đang nói với Long Đồ Bích?

Khắp nơi bên trong hỉ phòng đều là màu sắc đỏ, Hỉ nương lầm nhầm nói xong một đồng lớn lời chúc phúc, may mắn, Uyển Chỉ U nghe mà có chút không yên lòng, nàng đợi một hồi, cảm thấy phía ngoài vẫn cực kỳ ầm ĩ, nhịn không được hỏi: “ Bình thường, tiệc rượu như vậy muốn ép buộc tới khi nào?”

Hỉ nương che miệng cười nói: “ Là vương phi nóng vội thôi? Đây là tiệc đại hôn lần đầu tiên của vương gia, các tân khách khó có thể không làm ầm ĩ một chút, ngày sau vương gia làm hoàng thượng, bọn họ nghĩ muốn nháo cũng không dám nháo a, hôm nay chỉ sợ muốn ồn ào đến canh ba đi.”

Uyển Chỉ U nghe ra y tứ của Hỉ nương, tựa hồ là nói lần sau Long Đồ Bích có cưới thê tử hay nạp thiếp nữa thì cũng không náo nhiệt như hôm nay, nàng không khỏi “ hừ” một tiếng.

Hỉ nương cũng là người thông minh, đoán nàng cũng không quá cao hứng, vội vàng nói: “ Nếu vương phi đói bụng thì trong phòng có chút điểm tâm, thỉnh vương phi ăn trước để lấp đầy bao tử, ta đi ra ngoài nhìn xem, nếu như nhìn thấy vương gia, sẽ mời vương gia sớm trở về một chút.”

Thấy Hỉ nương lui ra ngoài, Uyển Chỉ U khẩn trương lấy mũ phượng xuống, thở ra một hơi dài. Nhìn các loại điểm tâm trên bàn không chỉ tinh xảo mà còn thập phần mê người, nàng cũng bất chấp quy củ, tác phong, vội vàng cầm lấy mấy khối lấp đầy bao tử an ủi bụng đói đang kêu một chút.

Đợi hơn nửa canh giờ, Hỉ nương mới trở về, nói: “ Vương gia bị mấy thủ hạ cũ trước đây ở trong quân đội ngăn trở, đã uống không ít rượu, chỉ sợ hơn nửa khắc nữa cũng không thoát thân được. Sao vương phi lại lấy mũ phượng xuống? Nhanh đội lên, bằng không một chút nữa vương gia vén khăn voan như thế nào.”

“ Quyết định như vậy đi, không đợi hắn nữa.” Uyển Chỉ U đẩy tay Hỉ nương đang muốn đội mũ phượng lên đầu mình ra: “ Thứ này quá nặng, nếu ta mà còn đội xuống cổ ta có thể sẽ gãy.”

“ Đêm tân hôn nếu tân lang không tháo hỉ khăn xuống, cũng không may mắn.” Hỉ nương khó xử mà nói.

Nàng cười: “ Ta là người Thiên Tinh Cung, suốt ngày nhìn hiện tượng bầu trơi, thật không biết hỉ khăn cùng điềm may, điềm xấu cũng có quan hệ, hôm nay ngươi cũng mệt mỏi cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm một chút, ta không cần ngươi bồi”

Mắt Hỉ nương chuyển động, cười nói: “ Vương phi là muốn ở một mình cùng vương gia đi? Một chút nữa chuyện tốt của các ngươi không nên có những người như chúng ta quấy rầy a.” Nàng nói xong liền thức thời lui ra.

Nàng lo sợ bất an mà chờ đợi một mình ở trong phòng,lại như thế nào đều không thấy được Long đồ Bích.

Lại không biết qua bao lâu, tiếng nhào bên ngoài cũng nhỏ dần, Nghênh Mai chờ đợi ở bên ngoài chạy vào, hợi giận, nói: “ Tiểu thư, vương gia cũng quá quá phận, cư nhiên uống say đến không biết gì, làm cho người ta đỡ đến thiên phòng ngủ.”

Mặc dù có chút thất vọng, nhưng Uyển Chỉ U nghĩ thầm, dù sao cả ngày cũng đều vội vàng, hai người sớm đã thân thiết da thịt, chuyện động phòng cũng không gấp, vẫn là nghỉ ngơi trước rồi nói sau.

“ Các tân khách đều đã đi rồi sao?” Nàng hỏi.

“ Còn có mấy tên gia hỏa chưa ăn uống no vẫn ở trong bữa tiệc không chịu đi a.” Nghênh Mai chu cái miệng nhỏ.

Uyển Chỉ U cười cười, đứng lên: “ Ta đây đi xem hắn, cẩn thận, đừng kinh động khách nhân” Nàng cởi giá y ra, thay đổi quần áo màu tím nhạt, cảm thấy không quá làm người ta chú ý, lặng lẽ chạy ra khỏi phòng.

Nàng không hề quen thuộc vương phủ, hỏi mấy nha hoàn mới biết được Long Đồ Bích được đưa đến toàn nhà kế bên.

Vừa mới đi đến sân toà nhà kế bên, chỉ thấy Nguyệt Lăng Thiên đang ngơ ngác mà đứng trong viện nhớ lại cái gì đó.

Vừa thấy Uyển Chỉ U hắn sửng sốt một phen, đi vài bước qua đây, nói: “ Sao vương phi lại đến chỗ này?”

Không biết có phải nàng quá mẫn cảm hay không, cảm thấy Nguyệt Lăng Thiên tươi cười có chút gượng gạo cổ quái, Như là sợ nàng phát hiện cái gì đó. Nàng hòa ái cười, nói: “ Nghe nói vương gia uống say ta qua xem hắn.”

“ Vương gia….. đã ngủ, vừa rồi lại vẫn ói ra, hôm nay vương phi không nên nhìn, để ngày mai rồi nói sau.” Nguyệt Lăng Thiên cẩn thận nói, biểu tình càng thêm mất tự nhiên.

Nàng không khỏi nổi lên lòng nghi ngờ: “ Chẳng lẽ thân là vương phi, ta không được nhìn trượng phu của mình sao?” Nàng đi vòng qua hắn. tìm kiếm Long Đồ Bích ở khắp nơi trong sương phòng.

Đột nhiên, một tiếng nức nở rất tinh tường của nữ nhân vang lên bên tai nàng—— “ Vương gia, liền tính đây là một lần sau cùng, Lăng Lăng chỉ cầu một đêm nay, không có sở cầu khác.” ( Ngư nhi: ồ la lá là…..)

Nàng như bị sét đánh trúng, đứng yên tại chỗ, sau một lúc lâu không biết phản ứng thế nào, nàng biết đó là giọng nữ của ai, đồng thời cũng nghe ra loại nức nở này đến tột cùng là làm “ chuyện” gì!

“ Vương phi, vẫn là….” Nguyệt Lăng Thiên duỗi cánh tay muốn ngăn nàng, nàng phẫn nộ đẩy hắn ra, chạy vội tới căn phòng chuyền ra thanh âm đó. Mở cửa sổ ra, từ nơi này nàng nhìn thấy rõ mấy bộ y phục tán loạn trên mặt đất, có quần lụa vàng mỏng thuộc về nữ nhân……. Nhất là trường bào màu trắng bạc thêu long văn.

Bất quá trường bào này quá quen mắt với nàng, thời điểm nàng bị nhốt trong lăng mộ, chính trường bào này làm cho nàng ấm áp.

Hiện tại nhìn áo choàng này, lòng bàn chân nàng lại tỏa ra một nguồn lãnh ỹ luồn lên trên.

Trong cửa sổ truyền đến từng đợt thanh âm yêu kiều của nữ tử, lờ mờ có thể thấy được sau màn trướng có bóng người đang lắc lư, lên xuống…… Nàng đờ đẫn rất lâu, bỗng nhiên, cảm thấy đầu ngón tay bị một trận đau đớn kịch liệt, cúi đầu nhìn xuống, nàng cư nhiên lại dùng móng tay đâm vào da thịt trong lòng bàn tay của mình, từng tơ máu tươi dần xuất hiện.

Cũng không dừng lại, nàng quay người cười lạnh một tiếng với Nguyệt Lăng Thiên: “ Ngươi làm ca ca thật đúng là rất chiếu cố muội muội, khi muội muội làm loại chuyện tốt này, ngươi vẫn đứng ở ngoài canh chừng.”

Nguyệt Lăng thiên nghiêm mặt trắng xanh, không trả lời.

Nháy mắt tiếp theo, Uyển Chỉ U như cơn gió lốc chạy ra khỏi sân.

Nói cái gì mà một đời một kiếp bên nhau đến già, liền ngay cả mười ngày ngắn ngủn cũng không thể kiên trì.

Lời ngon tiếng ngọt dưới trăng, hiện tại có thể lấy ra làm truyện cười hèn mọn của mình, ngay cả khi Uyển Chỉ U có cứng cỏi, ý chí, tin tưởng đến đâu, nó cũng không thể so sanh với sự phản bội cùng lừa dối mang lại sự phẫn nộ cùng oán hận sâu sắc mãnh liệt cho chính mình.

Có phải từ trước đến nay tính tình nàng nói nhiều làm ít hay không, làm cho người ta nghĩ nàng lương thiện có thể khi dễ? Hay Long Đồ Bích cho rằng chỉ cần nàng gả cho hắn thì những lời hứa hẹn trước kia đều có thể xóa bỏ?

“ Nghênh Mai?” Nàng cao giọng kêu to.

Còn không biết xảy ra chuyện gì, Nghênh Mai chỉ nhìn thấy sắc mặt xanh mét của tiểu thư nhà mình chạy về, nàng chưa từng thấy tính tình chủ tử phát lớn như vậy, ngay cả hỏi cũng không dám hỏi, chỉ dám lặng lẽ canh giữ ở cửa, sợ có chuyện ngoài ý muốn. Nghe thấy nàng gội, nàng ngay lập tức tiến lên hỏi: “ Tiểu thư, chuyện gì?”

“ Thay ta đi lấy giấy bút tới đây” Uyển Chỉ U lạnh nhạt nói.

“ Giấy bút?” Nghênh Mai sửng sốt: “ Đã trễ thế này, người vẫn còn…….ngâm thơ làm câu đối sao?”

“ Khi nào thì em lại trở nên nói nhiều như vậy?” Nàng không kiên nhẫn, phất tay: “ Nhanh lên đi! Giấy to một chút, càng to càng tốt!”

Gallery

6 phản hồi (+add yours?)

  1. Vân Thủy Linh
    Feb 04, 2013 @ 00:15:41

    Khi bái đường , đượng .
    Hơi giận nói , hợi .
    So sánh , so sanh .
    Hay qúa , đang hay thì hết , Uyển chỉ U bắt qủa tang gian phu , muội phụ a !
    Nhưng nàng chỉ u cho gọi giấy to , càng to , càng nhiều để làm gì vậy nhỉ ????????

    Trả lời

  2. Vân Thủy Linh
    Feb 04, 2013 @ 00:19:06

    Oa hay qúa , thắc mắc ..
    Tiếp , truyện đi ha .
    Link mới ở đâu hả nàng , khi nào có nàng báo cho ta nha ..

    Trả lời

  3. Vân Thủy Linh
    Feb 25, 2013 @ 23:15:41

    Bảo đến 17 , tức ngày mai ( tháng âm lịch ) tớ quay lại thăm nàng truyện Bỏ rơi Vương Gia , nhưng sốt ruột truyện qúa đành vào từ tối 16 , nàng ơi , nếu có nàng gửi link cho các ma men bọn tớ nha !
    Tớ rất mong chương mới của nàng .
    * Thắc mắc * không biết nàng Chỉ U lấy giấy bọc to ra để làm gì nhỉ .
    Tớ đoán : hìj , có đọc tiếp thì mới biết được .

    Trả lời

  4. Vân Thủy Linh
    Feb 26, 2013 @ 13:13:59

    Mới vào mà đã thấy link rồi . Thank nàng Độc Tiếu Khuynh ngư đã dẫn link nha . Giờ tớ qua link nàng dẫn để đọc tiếp .

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: