Bỏ rơi vương gia- 5.2

Chương 5.2

Uyển Chỉ U cười: “ Ngươi muốn biết chính mình có phải  là Nguyệt Hậu tinh hay không?”

“ Không” Nàng nhìn thẳng Uyển Chỉ U “ Muội chỉ muốn biết,tỷ tỷ, tỷ có phải  là Nguyệt Hậu tinh hay không?”

Uyển Chỉ U sửng sốt, nếu nói Long Đồ Bích là Nhật Đế tinh cũng không có gì kỳ quái, từ trước đến giờ vua của Long Cương quốc đều là Nhật Đế tinh, đúng là nàng chưa bao giờ đoán chủ mệnh của chính mình, mà còn, mệnh của Long Đồ Bích có một kiếp nạn, Nguyệt Lăng Lăng tại soa lại có thể dễ dàng biết như thế?

“ Uyển tỷ tỷ cũng không biết chủ mệnh tinh của mình là gì sao?” Cơ thể Nguyệt Lăng Lăng thẳng lên. Không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào nàng “ Uyển tỷ tỷ phải gả cho vương gia là vì thích hắn hay bởi vì số mệnh các người hợp nhau?”

Uyển Chỉ U nhìn nàng một hồi, cười nói “ Việc này chỉ sợ không có quan hệ gì với ngươi đi? Đây là do bệ hạ chỉ hôn.”

“ Nhưng vì sao bệ hạ lại nhất định phải chỉ tỷ a” Nguyệt Lăng Lăng truy hỏi, trong mắt kéo xuống vài phần âm u, u lãnh “ Phẩm hạnh của tỷ tỷ bị đồn đại bình luận không hề tốt, vì sao bệ hạ lại kiện trì không thể không để tỷ tỷ gả cho vương gia?”

“ Việc này cùng ngươi không có quan hệ đi? Chẳng lẽ Đồ Bích muốn ngươi tới hỏi ta?” Nàng cố ý xưng hô trực tiếp tên của Long Đồ Bích, quả nhiên trong mắt Nguyệt Lăng Lăng xẹt qua tia oán hận, liền cười nói: “ Ngươi cố ý chạy tới hỏi ta nhưng thứ này, thất sự là muốn nói cái gì”

Nguyệt Lăng Lăng nắm chặt quả đấm, hạ quyết tâm, ngẩng đầu nói “ Nếu như tỷ không thích hắn, thỉnh không nên thương tổn hắn”

Uyển Chỉ U buồn cười mà nhìn nàng “ Ngươi cho là hắn được làm bằng giấy à? Như vậy đã bị thương tổn?”

“ Có lẽ tỷ không biết, vương gia là người đa tình” Đột nhiên mặt Nguyệt Lăng Lăng đỏ lên, đôi má vì thẹn thùng mà đỏ lên tựa hồ như nàng đang đắm chìm trong một đoạn hồi ức ngọt ngào, điều này làm cho trong lòng Uyển Chỉ U hoài nghi. Chẳng lẽ nàng thực sự cùng Long Đồ Bích từng có qua cái gì? Nếu không tại sao nàng lại dùng hai chữ “ đa tình” để hình dung hắn?

Nàng lạn lùng mà nhìn Nguyệt Lăng Lăng, nghe đối phương tiếp tục lẩm bẩm lầu bầu nói—— “ Vương gia là người có đủ cả văn vỏ mà muội gặp qua trong cuộc đời này, lại là người phong lưu phóng khoáng, chính trực, nhiệt tình, từ trước đến nay đối đãi chăm sóc, ôn nhu với nữ nhân. Có đôi khi trong lòng muội cũng oán giận sự đa tình của hắn nhưng đối với những nữ nhân ái mộ hắn , hắn cũng không chính diện làm tổn thương , cho dù muốn cự tuyệt cũng là uyển chuyển khuyên bảo. Muội đã từng hỏi qua hắn vì cái gì, hắn nói hắn thích nhóm người nữ hài tử có khuôn mặt mỹ lệ tươi cười, không muốn nhìn các nàng rơi lệ. Cho nên muội không khóc ở trước mặt vương gia, dù bây giờ hắn muốn thành thân, chuyện này thất sự làm tim muội bị tổn thương……..”

Nói tới đây, Nguyệt Lăng Lăng thở dài, sau đó lại nhìn thẳng Uyển Chỉ U.

“ Muội biết muội không nên tới gặp tỷ, cũng không nên nói với tỷ những việc này, nếu vương gia biết sẽ trách ta. Hiện tại trong long hắn có tỷ, khẳng định không phải vì tỷ là Nguyệt Hậu tinh, tương lai có thể cứu hắn. Uyển tỷ tỷ, tỷ thật sự là một người tốt làm cho người ta nguyện ý gần gũi, lần đầu tiên muội nhìn thấy tỷ, liền biết tại sao hắn lại buông tha muội mà cưới tỷ……. Cũng không phải bởi vì xuất thân của muội……”

Nàng nói xong càng bi thương, động lòng người, Uyển Chỉ U càng không nói câu nào, ánh mắt càng lạnh lùng.

Nàng tất phải ở trong lòng đưa ra phán đoán, đoán xem Nguyệt Lăng Lăng chạy đến trước mặt mình nói mấy cái ám muội này rốt cuộc là vì cái gì?

Nhật Đế tinh cùng Nguyệt Hậu tinh? Từ trước đến nay nàng chưa nghĩ đến phương diện này. Chẳng lẽ hoàng thượng kiên quyết cho rằng chính mình sẽ chỉ ra nguyên nhân cho Long Đồ Bích sao?

Nếu những nghi vấn trước mắt có thể hoàn toàn có đáp án, cũng không làm cho lòng nàng thêm buồn phiền như có một núi đá lớn như thế này.

Hóa ra, nàng được gả cho hắn là vì có giá trị có thể lợi dụng, mà Long Đồ Bích có biết chuyện này hay không?

“ Uyển tỷ tỷ, muội tự nhiên không có quyền can thiệp vào chuyện của các ngươi, cho dù muội và vương gia….. biết nhau trước tỷ. Hôm nay muội liều mạng không cần khuôn mặt của chính mình ( Ngư nhi: chắc ý chỉ mất mặt), cũng muốn cầu tỷ một chuyện, nếu như trước đây ngươi đã từng có tình ý với người khác, cũng mời tỷ dứt bỏ sạch sẽ, sau khi thành thân xin tỷ dốc hết lòng vì hắn, hắn thật sự là người tốt.”

Tuy Nguyệt lăng Lăng nói chính mình sẽ không khóc, nhưng cặp mắt xinh đẹp trong suốt kia đã hơi ngấn lệ, chỉ là nàng cố chấp chống đỡ, không cho nước mắt chảy xuống.

Nguyệt Lăng Lăng tuyên bố làm trong lòng Uyển Chỉ U nổi lên gợn sóng. Đêm hôm đó, lần đầu tiên nàng bói chủ mệnh tinh cho chính mình và Long Đồ Bích, cũng kinh ngạc phát hiện,quả nhiên toàn bộ lời nói của Nguyệt Lăng Lăng——- Long Đồ Bích chủ mệnh tinh là Nhật Đế, mà nàng, đúng là Nguyệt Đế tinh.

Nếu Nguyệt Lăng Lăng biết chuyện này thì Long Đồ Bích hẳn cũng biết đi? Sở dĩ lần đầu tiên hắn nhầm lẫn đem Nghênh Mai coi là nam nhân mà tức giận phẩy tay áo bỏ đi, sau lại tìm mọi cách tiếp cận chính mình, có lẽ cũng bắt nguồn từ đây?

Trong lòng nàng không khỏi rối loạn, đau đớn như bị người ta sờ vào miệng vết thương, muốn nói mà nói không ra khỏi miệng.

Nàng nhớ lại tất cả các chi tiết mình cùng Long Đồ Bích quen nhau, hiểu nhau, mến nhau, nàng cảm thấy đó cũng không phải là hư tình giả ý. Ở giữa lăng mộ gian khổ chia nhau một quả lê, hắn khoác chiếc ao ấm áp lên người nàng vì sợ nàng lạnh, rơi vào ao Thông Thiên đùa giỡn, cùng với đêm động phòng triền miên động lòng người bên cạnh ao kia……… Toàn bộ những điều này, làm sao có thể là giả?

Hơn nữa, Nguyệt Lăng Lăng nói hắn là người phong lưu đa tình, là vì hắn phong lưu đa tình, cho nên mới dùng chân tâm thật ý (thật lòng thật dạ) này làm nàng xúc động? Tựa như…… hắn cũng làm Nguyệt Lăng Lăng cảm động?

Khi nhắc tới Long Đồ Bích tại sao nàng ấy lại khó xử như vậy? Chẳng lẽ giữa bọn họ thực sự từng có cái gì, giống như chính mình cùng hắn có cái loại….. thân mật này?

Uyển Chỉ U quả thực sắp làm chính mình thở không nổi nữa rồi, mà vài ngày nay Long Đồ Bích lại bề bộn nhiều việc, đợi hắn đến thăm nàng cũng đã là ba ngày sau.

“ Sao lại luôn để chân trần nằm ở mép hồ, cũng khộng sợ vì lạnh mà bị bệnh?” Long Đồ Bích vừa tới thì chỉ thấy nàng nằm nghiêng bên cạnh ao Thông Thiên, một đôi chân ngọc để trần, gió lạnh thổi qua, đem quần áo của nàng thổi bay lên.

“ Yên tâm, ta luyện qua võ, không giống nghĩa muội mảnh mai của chàng” Nàng lạnh lùng mở miệng, trong giọng nói rõ ràng có oán khí.

“ Nàng lại làm cái gì?” Long Đồ Bích ôm lấy nàng, làm cho nàng dựa vào bờ vai của mình .

Uyển Chỉ U im lặng một hồi, rốt cục nhịn không được hỏi: “ Chàng cùng Nguyệt Lăng Lăng trong lúc đó, có hay không có có bí mật chưa từng nói cho ta biết?”

“ Bí mật?” hắn cười “ Có lẽ có phần đi”

Lòng nàng nổi lên căng thẳng, ngẩng đầu nhìn hắn: “ Là cái gì?”

“ Nếu là bí mật, nàng cần gì phải biết?” Hắn cúi đầu cười nhìn nàng, ngón trỏ điểm điểm chóp mũi của nàng.

“ Đừng dùng loại ánh mắt giết người này nhìn ta, ta đảm bảo không phải cái loại chuyện như nàng nghĩ.”

Hắn cười khen ngợi: “ Ta biết nàng sợ muội ấy là tình nhân cũ của ta, nhưng thật sự giữa chúng ta không có cái loại quan hệ đó. Có lẽ muội ấy đối với ta có tình, nhưng ta đối với muội ấy tuyệt đối là Vô Ý.”

“ Thật sự, một chút tình ý cũng không cho nàng ấy?” Nàng không tin, nếu một chút cơ hội hắn cũng không cho Nguyệt Lăng Lăng thì vì cái gì nàng ấy lại dùng ngữ khí và vẻ mặt như vậy khi nói về hắn.

Hắn nhướng mi: “ Nàng không phải muốn nghe ta nói, ta thích muội ấy, cùng muội ấy từng có tư tình, thậm chí, còn từng cùng với muội ấy âu yếm dễ chịu?”

Uyển Chỉ U đột nhiên đỏ mặt, quay mặt qua chỗ khác: “ Đừng nói hạ lưu như thế.”

“ Nàng không phải sợ những thứ này sao? Ta nói ra coi như cho nàng một chút thoải mái.” Long Đồ Bích cố ý kéo hai tay đang che lỗ tai của nàng xuống, đặt ở bên môi hôn một cái, sau đó lại hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng, nụ hôn nồng nhiệt trên môi nàng đều để lại dấu vết của hắn.

“ Tin ta không?” Hắn giương mắt, dục hỏa trong tinh mâu kia đang rừng rực, giống như ngọn lửa tùy thời đều có thể bốc cháy triệt để.

Nàng đoán có lẽ toàn thân chính mình đều đã hồng hồng, luôn miệng nói: “ Tin chàng, tin chàng!” Sau đó đứng vững đầy hắn ra, vội vàng chải tóc của mình.

“ Đã rối loạn, cần gì phải chải?”| Hắn cười xấu xa, ôm lấy bả vai nàng, thời điểm nàng kinh hô một một tiếng thì thần tốc trở về phòng ngủ của nàng.

Từ khi hắn thường tới nơi này, Nghênh Mai cũng biết điều, rất ít khi xuất hiện trước mặt bọn họ, lúc này có lẽ cũng đang ngủ ở trong phòng, bất quá Uyển chỉ U vẫn sợ thanh âm của mình sẽ làm kinh động đến nha đầu kia.

Nàng vội vàng cắn chặt răng, không cho rên rỉ của mình bật ra khỏi cửa sổ, nhưng hắn lại có ý xấu vẫn cứ dùng đầu lưỡi đẩy răng nàng ra, đồng thời thong thả, ôn nhu an ủi thân thể nàng, làm đủ mọi cách để làm cho nàng thả lỏng.

“ Chàng…… phải làm liên làm, cọ sát người ta làm gì?” Uyển Chỉ U cáu giận nghĩ muốn đẩy cánh tay đang lưu luyến giữa đùi nàng ra.

“ Không có những thứ này, nàng làm sao biết đến loại chuyện tuyệt vời này?” Lời nói của hắn tà tứ phóng đãng, quả nhiên làm cho mặt nàng hồng lên, rất giống với tôm luộc.

“ Tuyệt đối không cho chàng làm như vậy với nữ nhân khác!” Nàng nhịn không được dùng tay ôm chặt cổ hắn, thân thể gắng gượng hùa theo ý hắn, thời điểm thở gấp không quên mệnh lệnh như vậy.

“ Nữ nhân khác cũng chưa bao giờ cho ta vui thích như vậy.” Long Đồ Bích thỏa mãn thở ngấp, rốt cục nàng cũng có thể buông thả rụt rè, làm một nữ nhân quyến rũ xinh đẹp trong lòng hắn, nàng giống như hoa lan lần đầu tiên nở rộ, chỉ vì một mình hắn mà nở rộ, làm cho trong lòng hắn không thể không đắc ý tự hào, cho nên hắn càng quý trọng gấp đôi.

Mãi đến khi thanh âm thở gấp của Uyển Chỉ U cùng hắn đan vào cùng một chỗ, tinh hà ( ngân hà) trên trời cũng dần dần trở nên yên tĩnh, chỉ có ánh trăng vẫn mang theo sự tò mò, liều mạng xuyên vào song cửa sổ, muốn nhìn trộm xuân sắc—

Gallery

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. Vân Thủy Linh
    Feb 04, 2013 @ 00:00:17

    Nguyệt lăng lăng tại sao , soa .
    Thật sự , thất sự là muốn nói .
    Nàng lạnh lùng , lạn .
    Văn võ , vỏ .
    Trong lòng hắn , long .
    Lỗi có bây nhiêu từ thôi , càng dần lỗi càng ít .
    Nàng edit đã thuận , không mắc lỗi mấy a .
    Hay lắm , tớ đọc tiếp .
    Còn chương 6/1 nữa là hết chương ở link này rồi , khi nào có link nàng edit tiếp thì chuyển qua cho tớ nha .
    Oa , hay thật , càng đọc càng mê .
    Rốt cuộc nàng Uyển chỉ U và anh Long đồ Bích , tình chàng càng thêm ý thiếp a .

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: