Cô gái thích khóc- Chương 10.2

Âu Dương Vận Hàn lo lắng cho Tinh Tinh sao?

Hắn quả thật rất lo lắng, hắn sắp phát điên rồi!

Trong đầu hắn không ngừng lặp lại lời nói của người phụ nữ kia, Tinh Tinh xảy ra tai nạn xe cộ? ! Cô đang ở nơi nào? Có nghiêm trọng không? Hiện tại cô có hoàn hảo không? Các vấn đề quanh quẩn trong đầu của hắn, hắn lo lắng muốn gọi cho Tinh Tinh hỏi rõ ràng, nhưng điện thoại lại không ai nghe, thậm chí còn tắt máy.

Trái tim nặng nề, hắn chưa bao giờ có qua loại lo lắng này, nhớ tới nhiều nắm trước Duyệt Lăng cũng xảy ra tai nạn xe cộ, cảnh tượng đáng sợ máu tanh kia đến bây giờ vẫn rõ mồn một trước mắt hắn, cái loại cảm giác thế giới trong nháy mắt sụp đổ tuyệt vọng, cho đến bây giờ hắn vân nhớ rất rõ ràng.

Ông trời! Hắn lo âu đến nỗi không có cách nào suy nghĩ, trong đầu bắt đầu hiện ra hình ảnh quanh người Tinh Tinh toàn là máu, một hình ảnh thoi thóp, điều này làm cho hắn đứng ngồi không yên, hằn cần gặp Tinh Tinh ngay lập tức!

Âu Dương Vận Hàn đứng lên, cầm áo khoác lên xông ra ngoài, lại đụng phải thư ký đang muốn vào phòng làm việc

“Tổng giám đốc, anh muốn đi đâu. Cuộc họp sắp bắt đầu?.” Thư ký nhìn một chút đồng hồ treo tường, nhắc nhở. Hai giờ nữa sẽ bắt đầu hội nghĩ rất quan trọng, muốn quyết định đối tượng nhà máy hay hiệu buôn nào sẽ hợp tác trong tương lai.

“Hủy bỏ!” Âu Dương Vận Hàn rống, đi tới cửa, nghĩ đến cái gì, lại quay trở lại bàn làm việc, hướng về phía thư ký đang há hốc mồm: “Giúp tôi tra toàn bộ số điện thoại bệnh viện lớn nhỏ trên Đài Bắc, trong vòng mười phút đưa cho tôi, cô cũng thuận tiện gọi điện thoại giúp tôi, hỏi một chút xem hôm nay có người nào bị tai nạn xe cộ đưa vào bệnh viện không!”

Thư ký ngơ ngác, đây là lần đầu tiên trong sáu năm cô vào đây xảy ra tình hình này, tổng giám đốc cư nhiên muốn hủy hội nghị?”Tổng giám đốc, hội nghị lần này rất quan trọng, mười mấy nhà máy cùng các hiệu buôn đều tham gia, hiện tại muốn hủy đã không kịp——”

“Tôi biết hội nghị rất quan trọng!” Âu Dương Vận Hàn cắn răng nghiến lợi nói, trong mắt giống như có đốm lửa đang thiêu đốt, “Nhưng không có chuyện gì so với chuyện này quan trọng hơn, đi đến giúp tôi gọi điện!”

Thư ký gật đầu, xoay người đi ra ngoài. Tổng giám đốc trước giờ luôn tỉnh táo, có thể làm cho hắn nóng như lửa đốt như vậy, nhất định là có đại sự.

Không đến mười phút, thư ký liền đem số điện thoại các bệnh viện lớn nhỏ tra được, Âu Dương Vận Hàn cùng cô chia nhau ra gọi điện, hỏi xem hôm nay có bệnh nhân nào nhập viện vì tai nạn xe cộ không. Bởi vì người nhập viện vì tai nạn xe cộ không ít, lý lịch không rõ ràng cho nên bệnh viện không cho biết.

Âu Dương Vận Hàn vẫn không buông tha, hắn cầm áo khoác lên, mang theo tất cả địa chỉ bệnh viện, vội vàng đóng xe rời khỏi công ty.

Hắn đến mỗi bệnh viện hỏi, bệnh viện không chịu tiết lộ tên họ người bệnh, nhưng mà hắn thỉnh cầu cho nên tiểu thư quầy tiếp tân cũng nói cho hắn biết, người ở bên trong không phải là Tinh Tinh mà hắn muốn tìm.

Không phải là, không phải là, không phải là. . . . . . Âu Dương Vận Hàn đóng xe tìm khắp bệnh viện huyện thị lớn nhỏ ở Đài Bắc, cơ hồ đến mệt mỏi suy sụp, nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tìm kiếm, chẳng qua, kết quả luôn làm cho hắn thất vọng. Khi hắn đi ra khỏi bệnh viện cuối cùng, màn đêm đã buông xuống, hắn vô cùng lo lắng, cả người cơ hồ muốn hỏng mất.

Tại sao tên của Tinh Tinh không có? Lòng hắn tràn đầy hối tiếc, hắn đập tay xuống tay lái. Hắn còn chưa kịp nói lời yêu với cô, nếu như cứ như vậy để cho cô mang theo tiếc nuối rời đi, cả đời này hắn sẽ không tha thứ cho mình!

Chẳng có mục đích lái xe, hắn thất thần phát hiện mình cư nhiên lái xe đến gần nhà Tinh Tinh, hắn đóng xe lại rồi đi vào con hẻm nhỏ, xa xa nhìn thấy ánh đèn trong phòng trọ trên lầu ba.

Tinh Tinh ở nhà? ! Âu Dương Vận Hàn dừng xe lại, nửa đi, nửa chạy tới phòng trọ nhà Tinh Tinh, leo lên cầu thang, ở trong lòng cầu nguyện Tinh Tinh bình an vô sự, cô nhất định không có sao, cô không thể có chuyện! Rốt cuộc, hắn đi tới cửa nhà Tống Tinh Tinh, hắn lo âu dùng sức vỗ vào cửa, gọi tên cô.

Cửa mở ra, Âu Dương Vận Hàn nhìn thấy một người đàn bà xa lạ, cô hỏi : ‘‘Anh là ai ?’’

“Tinh Tinh? Tinh Tinh?” Âu Dương Văn Hàn căn bản không để ý đến cô, hắn lo lắng gọi, nhìn vào phía bên trong.

Tống Tinh Tinh xuất hiện ở cạnh cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn kinh ngạc, mấp máy môi, “Vận Hàn?”

Âu Dương Vận Hàn xông vào, không để ý có người ở đây, hắn dùng lực ôm Tinh Tinh, “Tinh Tinh, em khỏe không ? Không sao chứ?”

Diệp Tư Bình hảo kinh ngạc, người đàn ông này chính là Âu Dương Vận Hàn? Nhìn vẻ mắt tiều tụy, mệt mỏi, tây trang vốn tinh tế bóng loáng giờ đây cũng có chút nhăn lại, tựa hồ bôn ba cả ngày.

Hơn nữa, hắn xem ra tuyệt không tỉnh táo, lại càng không lạnh lùng tàn khốc, nhìn bộ dạng hắn ôm Tinh Tinh, giống như Tinh Tinh là sinh mạng của hắn. Người đàn ông này. . . . . .

Tống Tinh Tinh sắp không thở nổi, không thể lý giải tại sao đột nhiên Vận Hàn lại xuất hiện, còn kéo cô vào lòng, hắn chưa bao giờ làm vậy cả huống chi Tư Bình lại ở đây! Gửi thấy được mùi mồ hôi trên người đàn ông quen thuộc này, cô càng ngày càng khốn hoặc, mặc dù được hắn ôm cảm giác rất an tâm, rất hạnh phúc, nhưng là. . . . . .

“Vận Hàn, sẽ đau .” Cô nhỏ giọng kháng nghị.

“A, thật xin lỗi.” Âu Dương Vận Hàn nói xin lỗi, lập tức buông cô ra, cúi đầu xem người cô cẩn thận, nhìn thấy trên cách tay và chân của cô có những vết băng bó, hắn vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve, “Ông trời, thật may là. . . . . . Thật may là không có sao, anh. . . . . .” Hắn cắn răng, tâm trạng thoải mái không cách nào làm hắn nói được cảm thụ trong lòng.

Đến bây giờ hắn mới biết Tinh Tinh quan trong với mình đến thế nào, hắn cẩn thận tránh vết thương ra, ôm cô lần nữa. Hắn ở tong lòng thề : tuyệt đối sẽ không bao giờ buông cô ra.

“Rất xin lỗi quấy rầy hai vị, mình đi trước.” Diệp Tư Bình vẫy vẫy tay, thú vị nhìn hai người, nhìn thấy Tống Tinh Tinh hốt hoảng đỏ mặt, nghĩ rời khỏi lồng ngực Âu Dương Vận Hàn, cũng nhìn thấy Âu Dương Vận Hàn cẩn thận không đụng phải vết thương của cô nhưng vẫn kiên trì ôm cô trong lòng.

Xem ra tình yêu của Tinh Tinh rốt cuộc cũng nở hoa. Cô nhìn về phía Âu Dương Vận Hàn không chút khách khí nói: “Nếu anh dám khi dễ Tinh Tinh lần nữa cũng đừng trách tôi không khách khí!”

Lúc này Âu Dương Vận Hàn mới chú ý tới Diệp Tư Bình, hắn cau mày. Thanh âm này rất quen thuộc, hiển nhiên cô chính là người phụ nữ buổi trưa nay hung hăng mắng hắn

Trong ngực hắn ôm Tống Tinh Tinh, nóng nảy gật đầu, “Tôi sẽ không để cho cô có cớ cúp điện thoại của tôi.”

Diệp Tư Bình hừ một tiếng, cười cười cầm ví da lên, rời đi, chưa từng quên giúp hai người đóng cửa.

“Vận Hàn, anh làm sao vậy?” Tống Tinh Tinh nhỏ giọng hỏi, giùng giằng ngẩng đầu lên nhìn hắn, nhìn thấy trên trán hắn có mồ hôi rịn, nhón chân lên nhẹ nhàng lau đi giúp hắn.

Cử động dịu dàng như thường ngày của cô khiến lòng của Âu Dương Vận Hàn bị rung động, không nhịn được đưa tay cầm bàn tay nhỏ bé của cô, “Tinh Tinh. . . . . .”

Tống Tinh Tinh đỏ mặt, cô thật không hiểu hắn, trước kia hắn không như thế này.

“Thương thể trên người em như thế nào rồi?” Âu Dương Vận Hàn dẫn cô đến bên giường, đỡ cô ngồi xuống rồi hắn cũng ngồi bên cạnh cô.

“Ừ, bất quá không nghiêm trọng. Thật xin lỗi, có phải hay không Tư Bình nói quá khoa trương nên khiến anh lo lắng?” Tống Tinh Tinh nhìn bàn tay, mỉm cười xin lỗi hắn.

Không, nếu không phải chuyện này, hắn cũng sẽ không biết trong lòng hắn Tinh Tinh quan trọng thế nào. Âu Dương Vận Hàn cười một tiếng, nhìn thấy cô bình an vô sự, hắn rất vui vẻ.”Tinh Tinh, trước đây anh nói rất nhiều lời hồ đồ, em có thể tha thứ cho anh không?”

Tống Tinh Tinh liếc hắn một cái, lập tức lại hốt hoảng cúi đầu. Hắn nhìn cô dịu dàng như vậy, cô làm sao có thể tức giận với hắn được? Huống chi, cô đã sớm tha thứ cho hắn, không thích cô không phải lỗi của hắn.”Em không có trách anh nha.”

Âu Dương Vận Hàn rất khẩn trương, không biết nên làm sao mở miệng. Nhìn vẻ mặt mê hoặc của cô, hiển nhiên không biết hắn đang tỏ tình, tim hắn đập rộn lên, cố gắng suy tư nói như thế nào với cô. Đột nhiên, hắn nghĩ đến một chuyện hưng phấn, “Tinh Tinh, em có biết từ nhiều năm trước chúng ta đã gặp mặt không ? Trên máy bay không phải là lần đầu tiên..”

Tống Tinh Tinh nhất thời không kịp phản ứng, chẳng qua ngây ngốc nhìn bộ dáng vui vẻ của hắn.

“Rất nhiều năm trước, có phải em đi làm ở chợ đêm không? Một lần anh cùng Duyệt Lăng dạo chợ đêm, gặp em ở nơi nào đó, Duyệt Lăng còn lôi kéo em cùng chụp ảnh, em có ấn tượng không?” Hắn vừa nói vừa lắc đầu, “Em không có ấn tượng cũng là bình thường, dù sao đó cũng là chuyện của rất nhiều năm trước, nếu không phải anh ình cờ thấy hình, cũng sẽ không nhớ lại chuyện này.”

“Em nhớ được a.” Tống Tinh Tinh rốt cuộc mở miệng, “Em làm sao có thể quên, chính là một ngày, em nhìn thấy bộ dạng hạnh phúc của hai người, cảm thấy thật hâm mộ, có thể khi đó em liền thích anh đi, sau mới chú ý đến tin tức của anh, cố ý đi cùng một chuyến máy bay với anh bởi vì em rất muốn gặp anh một lần.”

Âu Dương Vận hàn lấy làm kinh hãi, không nghĩ tới cô cư nhiên nhớ sự kiện kia, “Từ lần gặp mặt đầu tiên em liền . . . . . . Thích anh? Từ nhiều năm trước đã bắt đầu?”

“Ừ, ” cô gật đầu, xấu hổ cười, “Em vẫn thích anh, chưa từng thay đổi.”

Âu Dương Vận Hàn nói không ra lời, lời của cô tạo thành sự đả kích không nhỏ với hắn, hắn không biết. . . . . . Tinh Tinh cư nhiên yên lặng yêu hắn nhiều năm như vậy, thậm chí từ thời điểm Duyệt Lăng còn sống đã bắt đầu.

Điều này làm cho trong lòng Âu Dương Vận Hàn không còn có bất kỳ chần chờ nào, hắn thở dài, ôm cô vào trong ngực, vùi đầu vào cổ cô, nhắm mắt lại. Hắn biết hắn vĩnh viễn sẽ không quên được Duyệt Lăng, nhưng, hắn bây giờ, nếu mất mất đi Tinh Tinh, cuộc sống của hắn sẽ không còn ý nghĩa nữa.

“Vận Hàn, anh làm sao vậy? Hôm nay anh thật kỳ quái, đã xảy ra chuyện gì sao?” Tống Tinh Tinh có chút bận tâm, hắn thường không biểu lộ tình cảm ra bên ngoài, hôm nay lại ôm lấy cô, còn ôm chặt như vậy, giống như vĩnh viễn không muốn buông ra, nhưng là, trước hắn đã từng nói qua hắn và cô vĩnh viễn cũng không thể nào nha. Vẫn là hắn cảm giác mình nói lời thật quá đáng, có chút hối hận, hiện tại ôm cô chỉ vì áy náy?

“Vận Hàn, anh buông em ra, em không sao, anh không cần lo lắng cho em. Bây giờ em vẫn còn thích anh nhưng một ngày nào đó em nhất định sẽ quên anh, anh không cần để ý, không cần để ở trong lòng, em ——”

Cô mở to hai mắt, không dám tin trừng mắt nhìn gương mặt anh tuấn trước mặt, nói không ra lời, cảm giác được hơi ấm truyền đến từ đôi môi, cô sợ hãi nhăm mắt nhưng vẫn không rõ ràng lắm, tại sao. . . . . . Tại sao hắn lại hôn cô?

“Anh sẽ không để em quên anh, Tinh Tinh, anh sẽ dùng cả đời để chứng minh với em, em đã không yêu nhầm ngừoi.” Sau khi nụ hôn sâu đi qua, Âu Dương Vận Hàn ngẩng đầu lên, khan khàn nói, ánh mắt sâu thẳm một cái chớp mắt cũng không có nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm của cô.

Tống Tinh Tinh hoảng hốt, cô có thể mong đợi, có thể tin tưởng hắn sao? Cô có thể mạo hiểm lần nữa sao ?

“Tha thứ cho anh, anh là đồ đại ngốc, nhưng sau này anh sẽ không làm em tổn thương nữa.” khóe môi Âu Duong Vận Hàn khẽ cong lên, nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, “Em nguyện ý tha thứ cho anh không?”

Cho tới bây giờ cô cũng chưa bao giờ cự tuyệt hắn, huống chi là bây giờ? Cô gật đầu một cái, ánh mắt lóe lệ, ôm lấy hắn, “Em chưa từng trách anh.”

Âu Dương Vận Hàn ôm chặt cô, ôm cô vào trong ngực làm cho hắn biết mình không quyết định sai.

Ở trong lòng, hắn đang cảm tạ ông trời đã khiến cho hắn không bỏ qua, không làm cho hắn tiếc nuối. Từ nay về sau, hắn sẽ không để cho cô thương tâm, bọn họ sẽ sống vui vẻ cùng nhau cho đến lúc chết.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. LauCa
    Dec 21, 2012 @ 16:10:53

    Èo sao tha thứ sớm vậy? Kg ngược đãi anh này một tí nữa. Hazzzz thanks

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: