Cô gái thích khóc- chương 9.2

 

Những lời này khiến Mạc Tu Bình nổi lên phản ứng, hắn tựa như bị điên lướt qua cái bàn, đến trước mắt Âu Dương Vận Hàn túm cổ áo, quát: “Con mẹ nó cậu khổ sở cái rắm! Cậu cái gì cũng không biết, cái gì cũng không biết, là mình hại chết Uyển Dung, là mình!” càng rống về sau, thanh âm lại xen lẫn với tiếng khóc.

Âu Dương Vận Hàn kéo tay hắn xuống, dùng sức cầm hai vai hắn.”Tu Bình, tỉnh lại một chút, chuyện này xảy ra là ngoài ý muốn không phải lỗi của cậu.”

“Cậu không biết, cậu không biết. . . . . .” Mạc Tu Bình khóc, hắn từ trước đến giờ kiêu ngạo, không người nào có thể làm hắn yấu thế, khóc đến giống như đứa trẻ, hắn thật chặt lôi kéo Âu Dương Vận Hàn, nước mắt trên mặt cứ chảy xuống, “Mình có thể ngăn cản cô ấy, cô ấy không phải muốn đi chơi mà là muốn mình giữ cô ấy lại. . . . . . Trước đó bọn mình cãi nhau một trận, cô ấy chỉ nói lẫy, mình có thể giữ cô ấy lại nhưng mình đã không làm thế! Mình đáng chết không giữ cô ấy lai, mình đang chết, đáng chết!”
Nói xong, hắn buông Âu Dương Vận Hàn ra, liều mạng đánh lồng ngực mình.

Thấy hắn như vậy, Âu Dương Vận Hàn tương đối khó chịu, hắn ngăn cản Mạc Tu Bình tiếp tục thương tổn mình, đẩy hắn ngồi xuống, thanh âm nghiêm nghị, “Tu Bình, chuyện đã như vậy, cậu có đem mình đánh chết, Uyển Dung cũng sẽ không sống lại !”

Mạc Tu Bình dừng động tác lại, vẻ mặt tuyệt vọng, tinh thần sa sút té ở ghế sa lon, tựa như mất tất cả khí lực, không ngừng lẩm bẩm mà nói: “Mình không thấy cô ây, ngay cả tiễn lên máy bay mình cũng không đi, mình cho rằng cô ấy sẽ không ra khỏi nước, không nghĩ tới máy bay cư nhiên gặp chuyện không may, tại sao lại vừa lúc như vậy? Tại sao? Tại sao? !”

“Mình biết, mình biết .” Âu Dương Vận Hàn vỗ vỗ lưng của hắn, nhớ tới nhiều năm trước mất đi Duyệt Lăng, “Mình cũng đã từng trải qua cảm giác này.”

“Không, không giống như vậy, cậu không biết.” Mạc Tu Bình mở ánh mắt sưng đỏ của hắn ra, cõi lòng tan nát nói nhỏ: “Mình thật tâm yêu cô ấy, rất yêu cô ấy, muốn cùng cô ấy sống cả đời bên nhau. Ngay cả nhẫn kết hôn mình cũng đã mua, chuẩn bị qua sang năm sẽ cậu hôn cô ấy , không nghĩ tới cô ấy lại đi như vậy, ngay cả lần cuối cùng thấy cô ấy mình cũng không thấy được . . . . .”

Âu Dương Vận Hàn trầm mặc nghe, hắn cảm thấy khổ sở. Cuộc sống không thể biết trước được điều gì, hạnh phúc có thể dễ dàng biến mất, muốn hủy diệt có cỡ nào dễ dàng. Điều này làm cho lòng hắn tràn đầy cảm khái.

“Ngay cả một câu yêu mình cũng chưa nói với cô ấy. . . . . .” Từ trước đến giờ hắn hăng hái không ai bì nổi nhưng hắn ……, nam nhi không dễ dàng rơi lệ, hiện tại lệ hắn rơi làm thế nào cũng không ngừng được.”Nghĩ đến cô ấy đã chết mà vẫn không biết mình yêu cô ấy, mình rất hối hận! Nếu mình không kiêu ngạo, không sĩ diện, ít nhất cô ấy,. . . . . .” Hắn cũng không nói được nữa, thanh âm nhỏ dần, “Mình rõ ràng. . . . . . Rõ ràng có thể bắt được. . . . . . Hạnh phúc, rõ ràng có thể. . . . . . Chỉ cần mình thẳng thắn một chút, đối với mình thành thật một chút. . . . . . Chỉ cần mình. . . . . .” (Ngư: Haizz….vậy mới nói: lúc hạnh phúc ở trong tay thì lại hờ hững không cần nhưng đến khi nó biến mất mới biết đối với mình nó quan trọng nhường nào. Mong rằng ai đang có hạnh phúc trong tay thì hãy giữ lấy đưng như anh này nhé)

Âu Dương Vận Hàn ngồi một bên trầm mặc lắng nghe, không nói lời an ủi gì. Mặt khác, tâm tình của hắn phức tạp vạn phần, một bóng người hiện ra trong đầu hắn, bóng người ấy không phải Duyệt Lăng mà là Tinh Tinh.

Hạnh phúc khó có thể nắm giữ, thấy Mạc Tu Bình ảo não hối hận, làm hắn nghĩ đến mình cùng Tinh Tinh. Hắn biết mình rất thích Tinh Tinh, có lẽ có ít yêu cô, nhưng hắn lại ép cô rời xa hắn, nguyên nhân rất đơn giản, hắn không thể lại tiếp nhận một lần nữa mất đi, cho nên hắn tình nguyện bức cô đi, cũng không nguyện ý mạo hiểm.

Nhưng hiện tại, hắn bắt đầu hoài nghi quyết định của mình có phải sai hay không. Hạnh phúc chỉ có trong nháy mắt, hoặc ngay sau một khắc sẽ bị cướp đi, nhưng là thay vì chưa từng có phải có qua, hoặc giả. . . . . . Vững vàng bắt được hạnh phúc mới phải lựa chọn chính xác?

Âu Dương Vận Hàn trầm tư, nở nụ cười khổ. Hiện tại muốn những thứ này còn hữu dụng sao? Là chính bản thân hắn buông tha hạnh phúc, không phải sao?
Chuyện tình của Mạc Tu Bình khiến Âu Dương Vận Hàn suy nghĩ rất nhiều, mấy ngày nay hắn tự hỏi mình có phải hay không đã quyết định sai, ý định cũng là càng ngày càng hỗn loạn, không tìm được đáp án.

Hôm nay, hắn hẹn gặp mặt Hiểu Lạc, đây là lần đầu tiên hẹn gặp mặt sau khi Hiểu Lạc kết hôn cũng là bọn họ lần đầu tiên lén lút gặp mặt, hắn biết lão công của cô -Viên Mục Nghiêu có sức ghen rất lớn, không muốn đưa tới những điều không đáng hiểu lầm, nhưng lúc này hắn thật sự cần Hiểu Lạc cho ý kiến.

Mặc dù đã kết hôn hơn ba năm, nhưng Hiểu Lạc một chút cũng không thay đổi, chẳng qua là hơi đẫy đà, xem ra Viên Mục Nghiêu chăm sóc cô rất khá. Âu Dương Vận Hàn cảm thấy rất an ủi, Hiểu Lạc hạnh phúc như vậy, hắn cũng vui vẻ.

Sau khi tán ngẫu tình trạng gần đây, Âu Dương Vận Hàn chủ động nói đến chuyện của Tinh Tinh, từ chuyện bọn họ gặp mặt ở trên máy bay cho đến chuyện hắn ép cô rời đi, Từ đầu đến cuối Hiểu Lạc vẫn chuyên tâm lắng nghe, không nói một lời nào.

Ánh mắt Âu Dương Vận Hàn thâm trầm hướng về phương xa không địa điểm ngoài cửa kính, thanh âm trầm thấp, “Anh biết mình có phải hay không đã làm sai, anh thích cô ấy nhưng lại làm cô ấy bị tổn thương, cô ấy. . . . . . là một cô gái tốt, bất kể anh nói cái gì, làm cái gì, cô ấy cũng chưa bao giờ trách anh, thủy chung nguyện ý tha thứ , quan tâm anh, ai. . . . . .”

Hiểu Lạc trầm mặc chờ hắn nói xong, chuyên tâm quan sát vẻ mặt của hắn, cảm thấy rất kinh ngạc, cô chưa bao giờ gặp qua biểu tình giãy giụa của hắn như vậy, từ trước đến giờ hắn luôn tỉnh táo chững chạc, giống như trên thế giới không có chuyện gì có thể làm khó hắn, nhưng bây giờ vì một người phụ nữ hắn lại giãy giụa than thở, này. . . . . .

“Âu Dương đại ca, em đối với anh thật thất vọng.”

Âu Dương Vận Hàn ngây ngẩn cả người, hắn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hiểu Lạc, lại có chút khẩn trương.”Nói thế nào?”

“Anh đã từng vì người phụ nữ nào mà đấu tranh, phiền não như vậy chưa? Không có đúng không? Anh căn bản đã yêu cái cô gái có tên gọi là Tống Tinh Tinh kia…, không giải thích được lý do vì sao đẩy cô ra, làm cho hai người cũng thống khổ. Hai người đều thích nhau, tại sao lại muốn cự tuyệt hạnh phúc a? Cũng chỉ bởi vì anh cảm thấy hạnh phúc này không phải là Duyệt Lăng tỷ? Cũng bởi vì anh không muốn chịu đựng nỗi thống khổ lần nữa?” Cô nặng nề thở dài, thất vọng lắc đầu ——

“Em nghĩ nếu Duyệt Lăng tỷ ở trên trời có biết, sẽ tức giận giống em, mắng anh làm sao có thể biến thành một tên nhát gan như vậy!”

Cả người Âu Dương Vận Hàn kinh ngạc nhìn Hiểu Lạc, tại sao hắn lại không biết Hiểu Lạc mắng người hung hãn như vậy, cô phân tích tình cảm mạch lạc, quả thật không giống Hiểu Lạc mà hắn biết.

“Em không phải nói quá rồi chứ?” Hiểu Lạc miệng đắng lưỡi khô nói, cầm chén nước uống vài ngụm, lúc này mới chú ý tới vẻ mặt của hắn, đỏ mặt lên, “Bất quá, em thật sự cảm thấy anh không nên a…, tổn thương cái cô gái gọi Tinh Tinh như vậy, huống chi lý do anh cự tuyệt cô ấy rất buồn cười, hoang đường.”

“Buồn cười, hoang đường?” Âu Dương Vận Hàn nháy mặt mấy cái, có chút mê hoặc. Hắn vì chuyện của Tinh Tinh mà tự trách như vậy, nóng nảy lại phiền não, Hiểu Lạc lại tự nói hết thảy đều là do hắn lo sợ không đâu.

“Dĩ nhiên. Chính anh suy nghĩ một chút a, nếu như không phải yêu cô ấy…, cần gì quan tâm như vậy, vì cô ấy phiền não đây? Anh nên hỏi mình một chút, tại sao anh lại quan tâm cô ấy như vậy, quan tâm đến nỗi đem thời gian làm việc hẹn em ra nói chuyện? Điểm này cũng không giống anh a, anh không phải luôn thích làm việc sao? Tất cả mọi người đều nói anh là người điên cuồng làm việc. Đây ! Hiện tại trong đầu anh là cô ấy cho nên em nghĩ anh đã sớm yêu cô ấy a’’

 

“Duyệt Lăng tỷ không có biện pháp ở với anh đến bạc đầu giai lão, hiện tại có một người khác có thể cùng anh, làm cho anh vui vẻ, làm cho anh hạnh phúc thì tại sao Duyệt Lăng tỷ sẽ tức giận đây? Em nghĩ chị ấy chẳng những không tức giận mà còn chúc phúc cho anh, bởi hạnh phúc của anh cũng chính là hạnh phúc của chị ấy a.”

Âu Dương Vận Hàn nghe vậy, tâm trạnh hỗn loạn dường như tìm được ánh sáng, từ từ trở nên thư thái, chẳng qua là. . . . . .”Nếu cô ấy cũng giống như Duyệt Lăng đột ngột rời đi, anh sợ mình sẽ không có biện pháp chịu đựng.” Đây là chuyện hắn lo lắng nhất.

Hiểu Lạc liếc mắt, lắc đầu thở dài, “Tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, không có ai có thể dự đoán, nếu như hai người có thể hạnh phúc đến già thì sao? Như vậy chẳng phải anh đã đánh mất hạnh phúc của mình sao? Huống chi, bởi vì sợ mà mất đi, tình nguyện vừa bắt đầu liền cự tuyệt, đây không phải là đầu đuôi lẫn lộn sao? Nếu anh thực sự để Tinh Tình rời khỏi anh, nhất định anh sẽ hối hận!”
Âu Dương Vận Hàn trầm mặc, lời nói nói của Hiểu Lạc từng điểm từng điểm đánh vào trái tim hắn, tuy tuổi cô còn nhỏ nhưng rất hiểu hắn, cô so với hắn còn hiểu rõ hơn. Chuyện thật sự đơn giản như vậy sao?

“Âu Dương đại ca, em biết cái chết của Duyệt Lăng tỷ khiến anh rất thống khổ, nhưng cũng đã đã qua lâu như vậy rồi, làm cho mình hạnh phúc một lần nữa không phải là lỗi, em hi vọng anh suy nghĩ một chút, không cần làm ra quyết định hối hận.” Hiểu Lạc thành tâm thành ý mà nói.

Sau khi cùng Hiểu Lạc nói xong, Âu Dương Vận Hàn đi ô tô về nhà, trên đường hắn nghĩ rất nhiều, nhớ tới Mạc Tu Bình yêu Uyển Dung mà không thể nói ra khỏi miệng được, lại nhớ tới Tinh Tinh yêu hắn như vậy, khúc mắc quanh năm tích tụ từ từ từng điểm từng điểm được tháo gỡ.

Mấy ngày trước, hắn cùng Phó Nam đi qua xem Mạc Tu Bình. Mặc dù trên mặt Mạc Tu Bình không có nụ cười nhung hắn đã dần tiếp nhận sự thật, chẳng qua, thủy chung không đem lời yêu nói ra khỏi miệng, sợ cả đời sẽ phải ở lại trong lòng hắn.

Âu Dương Vận Hàn về đến nhà, đi về phía phòng ngủ chinh mà mấy năm nay hắn chưa bao giờ đặt chân vào, đẩy cửa đi vào. Kể từ khi Duyệt Lăng chết đi, hắn liền từ phòng ngủ chính chuyển đến phòng khách, bởi vì sợ mà hắn đã rất lâu không có bước vào nơi này.

Nhìn thấy cảnh vật quen thuộc, hắn vẫn như cũ không cách nào ngăn chặn đau đớn, tựa hồ thân ảnh của Duyệt Lăng tràn đày căn phòng. Hắn đi tới trước ngăn tủ, bên trong đều là những kỉ niệm của hắn cùng Duyệt Lăng, mười mấy quyển album lớn, còn có mười mấy cuốn băng (tape), bốn phía khắp nơi trong gian phòng đều là ảnh chụp ngọt ngào của họ, trong tấm hình chính họ luôn cười vui vẻ, thế nhưng đây cũng là chuyện của quá khứ rồi.

Âu Dương Vận Hàn tiện tay rút ra một quyển băng (tape) bỏ vào đầu đĩa, trầm mặc nhìn bộ dạng của Duyệt Lăng đứng trước ống kính cười đến vui vẻ, sau đó hắn thấy mình nhiều năm trước, hắn nhớ đây là ngày kỉ niệm kết hôn của bọn họ, Duyệt Lăng khoái trá cùng hắn ở nhà.

Hắn nghe thấy trên TV Duyệt Lăng nói : cái này để lại cho hài tử để chúng thấy cha mẹ ân ái cỡ nào.

Nguyện vọng này vĩnh viễn sẽ không được thực hiện, Âu Dương Vận Hàn đau lòng không chịu nổi, hắn tắt TV, hô hấp nặng nề.

Duyệt Lăng. . . . . . Anh còn có thể có được hạnh phúc sao? Duyệt Lăng không phải bị phản bội sao? Em có thể hay không sẽ trách anh? Hắn yên lặng ở trong lòng hỏi, lại không nhận được bất kỳ đáp án nào.

Đem băng (tape) cẩn thận trả về chỗ cũ, hắn rút ra trong đó một quyển album, lẳng lặng nhớ lại ngày trước. Giở từng trang , hắn thỉnh thoảng khẽ vuốt tấm hình có nụ cười rực rỡ của thê tử. Lật qua một trang, hắn ngẩn ra, nhìn chăm chú vào một tấm hình trong đó, hồi lâu không thể nói.

Đó là một tấm hình chụp Duyệt Lăng cùng một cô gái trẻ ở trước một gian hàng, hắn không nhớ rõ thời điểm chụp tấm hình này, nhưng hắn nhớ cô gái kia! Cô gái kia cười đến xấu hổ, còn mang theo điểm ngây thơ, hắn xác định đó là Tinh Tinh!

Tại sao? Tại sao lại có tinh Tinh trong hình của Duyệt Lăng? Âu Dương Vận Hàn cau mày, cố gắng hồi tưởng, rốt cuộc nghĩ tới.

Nhiều năm trước, hắn cùng Duyệt Lăng đi đi dạo chợ đêm, mua bồn hoa cùng giống cây, hắn còn nhớ rõ Duyệt Lăng còn lôi kéo cô gái trong gian hàng cùng chụp hình.

Cô bé kia là Tinh Tinh? Âu Dương Vận Hàn cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, đây quả thực quá đúng dịp! Hắn cư nhiên từ nhiều năm trước đã cùng Tinh Tinh gặp mặt? Tinh Tinh. . . . . . Nhớ tới cô, trong lòng hắn ấm áp một hồi. Cô có nhớ không? Không thể nào nhớ, khi đó cô còn nhỏ như vậy, ngay cả hắn cũng không nhớ, dĩ nhiên Tinh Tinh càng không thể nào có ấn tượng.

Nghĩ tới điều gì, hắn để quyển album xuống, đi ra khỏi phòng ngủ, đi ra ngoài cửa, đi đến đình viện bên ngoài, hắn nhìn thấy hoa cỏ nở rộ, khắp nơi xanh biếc, hắn bước lên trên cỏ, đi tới một cây đại thụ, cúi đầu nhìn tấm biển bên cạnh gốc cây, chữ viết Duyệt Lăng tinh tế hiện ra ở trên, còn ghi rõ nhật kỳ.

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn lên hai cây cao, cây mọc khỏe mạnh, lá xanh đón gió lay động bay theo chiều gió, tràn đầy năng lượng. Nhìn nhìn, ánh mắt Âu Dương Vận Hàn liền ướt át, trong lồng ngực tràn đầy tình cảm không thể nói ra, bắt đầu tin tưởng vào vận mệnh.

Đây là giống cây năm đó Duyệt Lăng mua của Tinh Tinh, hắn còn nhớ rõ hôm sau mua về, Duyệt Lăng hào hứng đi đến đình viện vội vàng đào đất tưới nước, thận trọng đem giống cây trồng xuống dưới đất.

Giống cây năm đó hôm nay đã phát triển nhanh chóng, dáng dấp so với hắn còn cao hơn, Âu Dương Vận Hàn đưa tay khẽ vuốt cây, tình cảm trong lòng hắn rối rắm, quẩn quanh, cuối cùng cũng trở nên thư thái.

Âu Dương Vận Hàn cúi đầu, nhẹ nhàng ở thân cây ấn xuống một nụ hôn, rồi sau đó lui ra, mang theo một cỗ quyết tâm.

Đó là hắn tạm biệt Duyệt Lăng, không phải quên mất cô, mà đem những kỉ niệm cùng cô cất giấu ở trong lòng. Hắn rốt cuộc đối với mình thỏa hiệp, cũng thỏa hiệp tình cảm của Tinh Tinh , hắn muốn bắt được hạnh phúc, cho dù bi kịch sinh ly tử biệt có thể tái diễn lần nữa, hắn cũng muốn cùng Tinh Tinh gần nhau, cho cô rất nhiều rất nhiều hạnh phúc!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: