Cô gái thích khóc – Chương 8.2

 

Phó Nam nói Tinh Tinh đi thân cận, còn nói cô cùng đối tượng hẹn hò giống như phát triển rất thuận lợi, người đàn ông kia thường hẹn cô ra ngoài, cơ hồ ngày nghỉ Tinh Tinh đều ở cùng hắn. . . . . .

Âu Dương Vận Hàn làm như không thấy chằm chằm nhìn tài liệu chất đầy trên bàn làm việc, tự nói với mình, hắn thật cao hứng, nghe tin tưc ấy, hắn thật cao hứng, vô cùng cao hứng. . . . . .

Gặp quỷ, Phó Nam không có việc gì làm hay sao mà gọi điện nói chuyện này với hắn làm gì? Hắn mím môi, bắt đầu trách Phó Nam lắm chuyện.

Hắn phiền não vò vò tóc, càng ngày càng không hiểu mình, hắn nên thật cao hứng bởi Tinh Tinh đã không còn mê luyến hắn, bất quá hơn một tháng, cô đã bắt đầu một đoạn quan hệ mới, thế nhưng hắn………. lại đáng chết vô cùng quan tâm!

Quan tâm cái gì? Hắn có cái gì cần quan tâm? Âu Dương Vận Hàn tự hỏi, lại không có được bất kỳ đáp án nào.

Lúc này, thư ký ở bên ngoài gõ cửa, lại không nghe được bất kỳ lời đáp lại, cô khốn hoặc lặng lẽ mở cửa, nhìn thấy tổng giám đốc nhìn chăm chăm vào các tài liệu trên bàn làm việc. . . . . . Không, là chằm chằm nhìn tài liệu đến . . . . . Ngẩn người? !

Thư ký kinh ngạc vô cùng? Đây là tổng tài của cô sao? Trừ công việc, cơ hồ đối với những chuyện khác hắn đều thờ ơ? Nhìn túi giấy trên tay , cô đoán tổng tài đang không tập trung.

Thỉnh thoảng thấy biến hóa trên mặt tổng tài cũng không tồi, cô len lén nghĩ tới, tránh cho cô luôn hoài nghi tổng tài là rô bốt, không có thất tình tục dục.

Thư ký lại yên lặng đứng tại chỗ một lúc lâu, Âu Dương Vận Hàn vẫn không chú ý tới cô, cô đành mở miệng: “Tổng tài, nơi này có đồ muốn giáo cho anh.”

Âu Dương Vận Hàn đột nhiên ngẩng đầu, che giấu lúng túng, ho khan”Thứ gì?”

Thư ký đi tới, không có ý định vạch trần đáp án, mặc cô đã sớm mở ra xem qua.”Hình như là một phong thư gửi cho tổng tài, tôi đi ra ngoài trước.” Cô cúi người chào cáo lui, thật sự rất tò mò nét mặt khi tổng tài xem qua phong thư nhưng đáng tiếc cô không có can đảm ở lại.

Âu Dương Vận hàn không giải thích được, hắn cầm lên xem, nhìn thấy cái đó đã mở ra, khẽ nhíu mày. Tại sao thư ký rõ ràng nhìn rồi, cũng không nói cho hắn biết bên trong là cái gì?

Đem thứ bên trong đổ ra, Âu Dương Vận Hàn dừng động tác trên tay lại, vẻ mặt vi lăng, tình cảm kỳ dị trong lòng bắt đầu nảy lên, hóa thành sương mù toát ra ở ở trong mắt hắn
Đặt ở trước mặt hắn , là tư liệu các khu vui chơi.

Khu vui chơi từ phía Bắc đến phía Nam Đài Loan, khu vui chơi ở Nhật Bản, khu vui chơi ở nước Mĩ,………cơ hồ tư liệu khu vui chơi các nơi trên thế giới tất cả đều thu góp ở chỗ này, bao gồm vị trí, giá tiền, còn có giới thiệu về địa điểm và các vùng phụ cận gần địa điểm, thậm chí còn có cả hình ảnh các trò chơi.

Hắn lật tới lật lui, biết người sẽ vì hắn làm như thế chỉ có Tinh Tinh. Sau đó, hắn rốt cuộc tìm được mùi thơm nhàn nhạt của giấy viết thư, ở trên còn có chữ viết tinh tế của cô viết.

Hắn vội vàng đọc, tâm tình nặng nề, hắn không đáng giá để cô đối tốt như vậy.

Cô viết xin lỗi hắn bởi đến bây giờ mà còn quấy rầy hắn, những thứ này là tư liệu khu vui chơi cô tìm được, bởi vì về sau không có cơ hội gặp mặt, cho nên cô chỉ có thể gởi cho hắn, hi vọng sẽ không tạo thành khốn nhiễu cho hắn.

Cô còn viết đây là chuyện nhỏ duy nhất cô có thể làm cho hắn, vốn là muốn đi cùng hắn, bây giờ nhìn lại là không thể nào, nhưng vẫn hi vọng hắn có thể dùng những tài liệu này, về sau cùng người trong lòng cùng đi.

Mấy câu nói ngắn ngủn khiến cho lòng Âu dương Vận hàn gợn sóng, chỉ vì hắn lơ đãng nói qua muốn đi khu vui chơi, cô cư nhiên để ở trong lòng, còn phí tâm tìm tài liệu cho hắn như vậy.

Ngón tay Âu Dương Vận Hàn nhẹ nhàng vẽ trên tờ giấy, tâm tình phức tạp,.

Nói không cảm động là gạt người, nhưng trừ cảm động ra, còn có tình cảm không thể nói ra, làm cho hắn không nhịn được thở dài.

Hắn không đáng giá , thật.

Cô thế nào? Trong một tháng này, hắn vẫn như cũ trải qua đi sớm về trễ, đem công ty làm nhà trong cuộc sống, nhưng chỉ có chính hắn mới biết, thời gian suy nghĩ đến cô còn nhiều hơn thời gian chuyên tâm làm việc.

Hắn luôn tưởng niệm cô, tưởng niệm lúc nói chuyện phiếm cùng cô, tưởng niệm lời nói mơ hồ của cô, tưởng niệm cô đáng yêu lớn mật, tưởng niệm cô tất cả……

Nhớ tới lần cuối cùng gặp mặt, lời của hắn đã đả thương cô, không khỏi cảm thấy có chút áo não. Hắn quá hiểu Tinh Tinh, cô không ham làm giàu, không hiểu tính toán, biết cô đến bây giờ, cô đều thật lòng lui tới cùng hắn, thật lòng quan tâm hắn, săn sóc hắn.

Cô dùng tất cả dũng khí để tỏ tình với hắn, thế nhưng hắn lại hung hăng đả thương lòng của cô. . . . . . Âu Dương Vận Hàn mím môi, không nhịn được nắm quyền đánh vào bàn làm việc.

Hắn đối với cô một chút cũng không tốt, Tinh Tinh lại nói thương hắn thật lâu thật lâu, phải là tình cảm sâu đạm như thế nào cô mới đủ dũng khí nói cho hắn?

Tinh Tinh, Tinh Tinh. . . . . . trong lòng hắn khẽ gọi, là hắn nói vĩnh viễn không muốn gặp mặt, nhưng là hắn thật muốn gặp cô, bất quá giờ đã không cần thiết, hiện tại bên người cô đã có một người đàn ông khác, một người thật lòng đợi cô, sẽ không để cô phải khóc như hắn.

Chỉ cần biết rằng cô sống vẫn tốt, hắn liền thỏa mãn, chỉ cần cô vui vẻ, vĩnh viễn không gặp mặt nữ cũng không sao.

Tinh Tinh. . . . . . Sẽ rất nhanh quên hắn sao? Kết quả như thế là tốt nhất. Hắn không có gì để cho Tinh Tinh, vì bảo vệ mình, hắn chỉ có thể lựa chọn ép cô rơi đi.

Điện thoại vang  lên, thư ký nói Phó Nam đang gọi, hắn bắt máy: “Uy.”

Thanh âm Phó Nam trầm thấp, không có nhiều lời nói nhảm, “Âu Dương, mình có chút lo lắng cho Tinh Tinh.” Giọng nói có chút ưu tâm.

“Tinh Tinh thế nào? Cô ấy không phải cùng với đối tượng hẹn hò tiến triển rất thuận lợi sao?” Âu Dương Vận Hàn tức giận nói, nghĩ thầm Phó Nam thật đúng  là nhiều chuyện, hắn không muốn nghe Tinh Tinh cùng người đàn ông khác hẹn hò rất thuận lợi.

“Chính là quá thuận lợi, mình mới lo lắng.” Phó Nam nói, cố ý dừng lại một chút.

“Có ý tứ gì?” Âu Dương Vận Hàn không nhịn được hỏi, hơi giận hắn nói chuyện điên cuồn, khẩu vị trêu người.

“Cái người gọi Hoàn Phú Vinh đó là một thương nhân, nghe nói có tính bạo lực, hai người vợ trước đó vì không chịu nổi mới kiện lên tòa, còn đi kiểm tra thân thể mới lấy được giấy ly hôn.”

“Cái gì? !” Âu Dương Vận Hàn không cách nào che dấu được rất mình, “Người đàn ông kia đã cưới hai lần? Còn đánh vợ?” Hắn chau mày, lo lắng, “Tinh Tinh không thể cùng người như vậy ở chung một chỗ!”

“Mình cũng cảm thấy như vậy.” Phó Nam đề nghị: “Cậu có nên cùng Tinh Tinh trò chuyện một chút, khuyên nhủ cô ấy?”
Âu Dương Vận Hàn sửng sốt, vẻ mặt tối tăm, ” Cậu nếu biết chuyện này sao không trực tiếp nói cho cô ấy biết?”

“Mình sợ cô ấy không tin mình, dù sao mình cũng là người cậu giới thiệu cho cô ấy, nếu cô ấy hiểu lầm mình vì không theo đuổi được cô ấy nên có ác ý hãm hãi, như vậy không tốt.”

“Tinh Tinh sẽ không nghĩ như vậy.” Âu Dương Vận Hàn mở miệng bác bỏ, “Cô ấy không phải là người như vậy.”

Phó Nam mắt điếc tai ngơ, tự mình nói tiếp “Mình nghĩ cậu nói chuyện này với cô ấy thì tốt hơn, không phải cậu nói cô ấy là em gái cậu sao, dĩ nhiên với mình thì cậu nói sẽ tốt hơn, phải không ?”

“Mình . . . . .” Đời này Âu Dương Vận Hàn có rất ít lời nói không thể nói ra vào đúng thời điểm, thế nhưng lần này hắn lại chỉ có thể bực mình cúp điện thoại.

Nhìn chằm chằm vào tư liệu các khu vui chơi trên bàn, tâm hắn lại loạn lên.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: