Cô gái thích khóc – Chương 8

Cô chỉ là đối tượng giết thời gian trong lúc hắn rảnh rỗi mà thôi.

Hắn chưa từng thích cô, đối với cô một chút hứng thú cũng không có.

 

Đời này hắn không thể nào cùng cô lui tới, một chút xíu có thể cũng không có.

Hắn hi vọng từ nay về sau sẽ không gặp lại cô.

Tống Tinh Tinh cố gắng chịu đựng không cho nước mắt rơi xuống nhưng nước mắt vẫn từng giọt từng giot rơi xuống. Cô không biết mình thế nào lại vẫn còn nước mắt? Một tháng này, cô khóc đến nỗi nước mắt cũng khô lại, nhưng là mỗi lần nghĩ đến lời nói của Âu Dương Vận Hàn, biểu tình lãnh đạm của hắn, nước mắt sẽ không tự chủ được mà rơi ra.

Cô không biết tại sao hắn lại đối với mình như vậy? Cô biết mình không đủ hoàn mỹ, không có bề ngoài cùng quyền thế xứng với hắn. Mặc dù cô không có gì cả, có lẽ thứ duy nhất mà cô có chính là tình yêu cô dành cho hắn, nhưng tại sao hắn lại nói như vậy với cô?

Chẳng lẽ cô giống một đứa trẻ đến vậy, cũng không có quyền lợi sao? Cô khổ sở nghĩ, thật rất thống khổ, làm chuyện gì cũng đều không chú ý, lão bản đã bảo cô hai lần rồi, nếu là tiếp tục như vậy nữa, cô đại khái sẽ phải cuốn gói ra đường, nhưng là. . . . . .

Ai. . . . . . Cô vô thần nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Hôm nay là chủ nhật, nhớ tới trước kia bọn họ gặp mặt luôn là ngày chủ nhật, lại nghĩ tới rất nhiều rất nhiều việc trước kia, bất quá những thứ kia cũng đã qua. Cô lại rơi lệ, hoặc có thể vừa bắt đầu cô không nên vọng tưởng gặp hắn, ít nhất cô còn có thể có một tia ảo tưởng, mà không phải giống như bây giờ khắp người đều thương tích.

Không! Cô không nên nghĩ như vậy, cho dù kết quả khiến cô khó chịu cùng thương tâm như vậy, nhưng những chuyện xảy ra với cô đều thật trân quý, cho dù là một cái ánh mắt, một câu nói của hắn, cô đều thận trọng cất dấu ở trong lòng, đó là thứ duy nhất trong cuộc sống mà cô có thể nhớ lại.

Cô sẽ không còn được gặp lại hắn. . . . . . Tống Tinh Tinh nằm ở trên bàn sách, khóc đến đau lòng.

Nằm khóc rống một hồi, cô cực kỳ mệt mỏi, mơ mơ màng màng ngủ. Đột nhiên, cô cảm thấy có một bàn tay nhẹ nhàng đặt ở vai cô, cô vừa mở mắt nhìn, nước mắt không nhịn được lại rơi xuống.

Diệp Tư Bình có chút lo lắng, rút tờ giấy đưa cho cô, muốn nói lại thôi, nhưng lại băn khoăn đến tâm tình của cô ấy, cuối cùng chẳng qua là chỉ vào cửa, “Cậu quá không cẩn thận, ngay cả cửa cũng không khóa, nếu là người xấu chạy vào, cậu liền xong đời!”

Tống Tinh Tinh cười, Tư Bình chính là luôn nói chuyện thẳng thắn như vậy, nhưng bây giờ nghe thì đặc biệt ấm áp.

Không khỏi đau buồn, cô ngã vào trong lòng bạn tốt khóc tiếp, vừa nói vừa thút tha thút thít nên không ai hiểu được lời nói.

“Ngừng! Đừng khóc.” Diệp Tư Bình nhẫn nại thêm vài phút, rốt cuộc không chịu nổi, cô cau mày nhìn chằm chàm bộ dạng tiều tụy của Tống Tinh Tinh. Tinh Tinh gầy đi rất nhiều, bộ dạng hiện giờ của Tinh Tinh người không giống người, quỷ không giống quỷ. Làm cô tức giận nhất là, bộ dạng này của Tinh Tinh đã kéo dài hơn một tháng rồi. Cô biết thất tình rất thống khổ nhưng Tinh Tinh quá vô dụng, hôm nay nếu không phải cô đến, cô khẳng định Tinh Tinh sẽ núp trong nhà khóc cả một ngày.

Bị Tư Bình kêu như vậy, Tinh Tình sững sờ dừng việc khóc thút thít lại, xuyên thấu qua đôi mắt mơ hồ đẫm lệ nhìn bộ dạng xinh đẹp của Diệp Tư Bình, vẻ mặt khốn hoặc.

“Đi, mình dẫn câu đi xem mắt! Mỗi ngày vì một người đàn ông mà khóc đến chết đi sống lại thì có lợi ích gì? Người này không được thì tìm người tiếp theo, cậu làm như cả cái thế giời này chỉ có Âu Dương Vận Hàn là đàn ông a?” Diệp Tư Bình kéo cô, đẩy cô hướng vào phòng tắm, “Tắm nhanh lên, thời gian không nhiều lắm, mình đã hẹn người ta một giờ sau rồi !”

“Ách?” Tống Tinh Tinh mở miệng sẽ phải cự tuyệt, “Mình không muốn cùng ——”

“Ngừng!” Diệp Tư Bình trừng cô, “Mình không muốn nhìn cậu cứ tiếp tục hành hạ bản thân mình. Cũng không bảo cậu cùng người kia lui tới, chẳng qua là đi xem mắt một chút, gia tăng một chút kinh nghiệm mà thôi, đến lúc đó cậu sẽ biết rõ cuộc sống vẫn có rất nhiều khả năng , hiểu không? Đúng rồi, ” cô nghĩ đến cái gì đó, với tay lấy túi đồ trang điểm, hướng về phía Tống Tinh Tinh cười, “Chờ cậu ra ngoài, mình giúp cậu trang điểm, che dấu đôi mắt sưng này.”

Vì vậy, một giờ sau đó, Tống Tinh Tinh cùng Diệp Tư Bình đi tới quán cà phê đã hẹn, vừa đặt chân vào cô liền muốn khóc bởi vì cô phát hiện quán cà phê này Âu Dương Vận Hàn thường đem cô tới. Cô khổ sở đi vào trong tiệm, một chút ý định cũng không có đặt ở người hẹn.

Mới vừa ở trên đường, Diệp Tư Bình nói nửa ngày, cô cơ hồ cũng không nghe vào, chỉ biết là người này là bạn của bạn Tư Bình, quan hệ rất xa, Tư Bình cùng hắn cũng là lần đầu tiên gặp mặt, nghe nói đã cưới vợ hai lần, là một thương nhân nhỏ giàu có.

“Xin chào, Hoàng tiên sinh sao?” Diệp Tư Bình kéo Tống Tinh Tinh đến một cái bàn, khách khí hỏi người đàn ông ngồi đằng kia.

Người đàn ông ngẩng đầu, lễ phép mỉm cười, “Là tôi. Đây là Diệp tiểu thư cùng Tống tiểu thư sao?”

Tống Tinh Tinh co quắp gật đầu, lòng không yên nhìn cái bàn khác, nghĩ tới tình cảnh mấy ngày trước cùng Âu Dương Vận Hàn đến chỗ này.

“Xin chào, đây là bạn tôi, tên là Tống Tinh Tinh, cám ơn anh hôm nay nguyện ý ra ngoài gặp mặt cùng mọi người kết giao bạn bè.” Diệp Tư Bình mỉm cười, khách sáo lễ độ mà nói, vừa vụng trộm siết chặt bắp đùi Tống Tinh Tinh, nhắc nhở cô hồi thần.

“Nói gì vậy, tôi rất vinh hạnh cùng hai vị mỹ nữ uống trà chiều.” Hoàng Phú Vinh mỉm cười lịch sự, đặc biệt nhìn Tống Tinh Tinh mấy lần, rồi sau đó đưa tay gọi người phục vụ tới đây, tràn đầy thần thái tự tin, ung dung của đàn ông.

Tống Tinh Tinh căn bản chưa bao giờ đi xem mắt nên không biết làm sao, cả quá trình chính là gật đầu mỉm cười, nghe đối phương nói chuyện, thỉnh thoảng trả lời vấn đề của hắn. Người này gọi là Hoàng Phú Vinh diện mạo cũng không kém, lại lịch sự nhã nhặn, lúc cười lên mắt có chút nếp nhăn, là người thân thiện.

“Thấy thế nào?” Khi hắn rời đi để nhận điện thoại, Diệp Tư Bình lấy cùi chỏ huých nhẹ Tống Tinh Tinh, đối với cô nháy mắt mấy cái, “mình cảm thấy người này tốt vô cùng, tuổi cũng tương đối, lớn hơn cậu năm tuổi, buôn bán cũng thuận lợi, chắc chắn cậu sẽ không phải chịu khổ, ấn tượng của cậu với hắn như thế nào?”

Tống Tinh Tinh lắc đầu, “Chưa thế nói được ấn tượng, đây là lần đầu tiên gặp mặt”

“Mình thấy hắn rất thích cậu, nói một hồi vòng qua lại hỏi cậu, hơn nữa vẫn nhìn chằm chằm vào cậu nha! Chờ một chút đưa số điện thoại cho hắn, mình cảm thấy rất có hi vọng thành công a!” Diệp Tư bình so với cô còn hưng phấn hơn.

“Tư Bình, mình. . . . . .” vẻ mặtTống Tinh Tinh khó xử.

“Mình biết cậu định nói cái gì, nhưng là cậu nên cho hắn cơ hội cũng là cho chính mình một cơ hôi, chẳng lẽ cậu định vì tên khốn Âu Dương Vận Hàn kia mà khóc cả đời sao?” Diệp Tư Bình xuy một tiếng còn mắt trợn trắng, “Si tình quá mức liền biến thành phụ nữ ngốc a…, thử một chút xem sao.”

Tống Tinh Tinh không nói, cô biết tính Tư Bình rất tốt, vì vậy mỉm cười gật đầu, “Ừ, cám ơn cậu quan tâm chuyện của mình như vậy, Tư Bình.”

“Nếu không như vậy thì cần bạn bè để làm cái gì?” Diệp Tư Bình cười trừng mắt nhìn cô, gật đầu tính toán, “Mình xem điều kiện của hắn cũng không tệ, mặc dù đã qua hai lần cưới, bất quá người cũng khó tránh khỏi sai lầm, cậu nói đúng không? Thân cận rồi kết hôn có thể không lãng mạn, nhưng ít ra so với cậu luôn khóc sướt mướt vì Âu Dương Vận Hàn thì tốt hơn nhiều? Huống chi người ta căn bản không đặt cậu ở trong lòng ! Gả cho người yêu cậu mới hạnh phúc nhất, dĩ nhiên, nếu không hợp với hắn cũng không sao, đàn ông chưa lập gia đình còn nhiều, mình lại tiếp tục giúp cậu giới thiệu, giao cho mình.”

“Xin lỗi đã để cho hai người chờ lâu.”

Hoàng Phú Vinh trở lại vào lúc này khiến Diệp Tư Bình chột dạ ngừng miệng, hướng về phía Tống Tinh Tinh nháy mắt ra hiệu.

Tống Tinh Tinh cúi đầu cười trộm. Bề ngoài Diệp Tư Bình mang đến cho người ta cảm giác lạnh lùng, nhưng với cô Tư Bình mới giống một bà mẹ luôn lảm nhảm, phần quan tâm này khiến tâm tình của cô tốt hơn nhiều.

Bất quá xem mắt rồi kết hôn? Tư Bình muốn cũng quá xa rồi, nhưng là, cô ấy nói cũng không sai, thật sự cô không nên khóc rối rít như vậy nữa. . . . . . Nghĩ đến Âu Dương Vận Hàn, cô liền đau lòng, cô không muốn tiếp tục thống khổ nữa, nhưng làm thế nào mới có thể quên đây?

Phó Nam nói Tinh Tinh đi thân cận, còn nói cô cùng đối tượng hẹn hò giống như phát triển rất thuận lợi, người đàn ông kia thường hẹn cô ra ngoài, cơ hồ ngày nghỉ Tinh Tinh đều ở cùng hắn. . . . . .

Âu Dương Vận Hàn làm như không thấy chằm chằm nhìn tài liệu chất đầy trên bàn làm việc, tự nói với mình, hắn thật cao hứng, nghe tin tức ấy, hắn thật cao hứng, vô cùng cao hứng. . . . . .

Gặp quỷ, Phó Nam không có việc gì làm hay sao mà gọi điện nói chuyện này với hắn làm gì? Hắn mím môi, bắt đầu trách Phó Nam lắm chuyện.

Hắn phiền não vò vò tóc, càng ngày càng không hiểu mình, hắn nên thật cao hứng bởi Tinh Tinh đã không còn mê luyến hắn, bất quá hơn một tháng, cô đã bắt đầu một đoạn quan hệ mới, thế nhưng hắn………. lại đáng chết vô cùng quan tâm!

Quan tâm cái gì? Hắn có cái gì cần quan tâm? Âu Dương Vận Hàn tự hỏi, lại không có được bất kỳ đáp án nào.

Lúc này, thư ký ở bên ngoài gõ cửa, lại không nghe được bất kỳ lời đáp lại, cô khốn hoặc lặng lẽ mở cửa, nhìn thấy tổng giám đốc nhìn chăm chăm vào các tài liệu trên bàn làm việc. . . . . . Không, là chằm chằm nhìn tài liệu đến . . . . . Ngẩn người? !

Thư ký kinh ngạc vô cùng? Đây là tổng giám đốc của cô sao? Trừ công việc, cơ hồ đối với những chuyện khác hắn đều thờ ơ? Nhìn túi giấy trên tay , cô đoán tổng giám đốc đang không tập trung.

Thỉnh thoảng thấy biến hóa trên mặt tổng giám đốc cũng không tồi, cô len lén nghĩ tới, tránh cho cô luôn hoài nghi tổng giám đốc là rô bốt, không có thất tình tục dục.

Thư ký lại yên lặng đứng tại chỗ một lúc lâu, Âu Dương Vận Hàn vẫn không chú ý tới cô, cô đành mở miệng: “Tổng giám đốc, ở đây có đồ muốn giao cho anh.”

Âu Dương Vận Hàn đột nhiên ngẩng đầu, che giấu sự lúng túng, ho khan hỏi”Thứ gì?”

Thư ký đi tới, không có ý định vạch trần.”Hình như là một phong thư gửi cho tổng giám đốc, tôi đi ra ngoài trước.” Cô cúi người chào cáo lui, thật sự rất tò mò nét mặt của tổng giám đốc khi xem qua phong thư nhưng đáng tiếc cô không có can đảm ở lại.

Âu Dương Vận hàn không giải thích được, hắn cầm lên xem, nhìn thấy cái đó đã mở ra, khẽ nhíu mày. Tại sao thư ký rõ ràng nhìn rồi, cũng không nói cho hắn biết bên trong là cái gì?

Đem thứ bên trong đổ ra, Âu Dương Vận Hàn dừng động tác trên tay lại, vẻ mặt cứng lại, tình cảm kỳ dị trong lòng bắt đầu nảy lên, hóa thành sương mù toát ra ở trong mắt hắn

Đặt ở trước mặt hắn , là tư liệu các khu vui chơi.

Khu vui chơi từ phía Bắc đến phía Nam Đài Loan, khu vui chơi ở Nhật Bản, khu vui chơi ở nước Mĩ,………cơ hồ tư liệu khu vui chơi các nơi trên thế giới tất cả đều thu góp ở chỗ này, bao gồm vị trí, giá tiền, còn có giới thiệu về địa điểm và các vùng phụ cận gần địa điểm, thậm chí còn có cả hình ảnh các trò chơi.

Hắn lật tới lật lui, biết người sẽ vì hắn làm như thế chỉ có Tinh Tinh. Sau đó, hắn rốt cuộc tìm được mùi thơm nhàn nhạt của giấy viết thư, ở trên còn có chữ viết tinh tế của cô.

Hắn vội vàng đọc, tâm tình nặng nề, hắn không đáng giá để cô đối tốt như vậy.

Cô viết xin lỗi hắn bởi đến bây giờ mà còn quấy rầy hắn, những thứ này là tư liệu khu vui chơi cô tìm được, bởi vì về sau không có cơ hội gặp mặt, cho nên cô chỉ có thể gởi cho hắn, hi vọng sẽ không tạo nên sự quấy nhiễu cho hắn.

Cô còn viết đây là chuyện nhỏ duy nhất cô có thể làm cho hắn, vốn là muốn đi cùng hắn, bây giờ nhìn lại là không thể nào, nhưng vẫn hi vọng hắn có thể dùng những tài liệu này, về sau cùng người trong lòng cùng đi.

Mấy câu nói ngắn ngủn khiến cho lòng Âu Dương Vận hàn gợn sóng, chỉ vì hắn lơ đãng nói qua muốn đi khu vui chơi, cô cư nhiên để ở trong lòng, còn phí tâm tìm tài liệu cho hắn như vậy.

Ngón tay Âu Dương Vận Hàn nhẹ nhàng vẽ trên tờ giấy, tâm tình phức tạp,.

Nói không cảm động là gạt người, nhưng trừ cảm động ra, còn có tình cảm không thể nói ra, làm cho hắn không nhịn được thở dài.

Hắn không đáng giá , thật.

Cô thế nào? Trong một tháng này, hắn vẫn như cũ trải qua từng ngày đi sớm về trễ, đem công ty làm nhà trong cuộc sống, nhưng chỉ có chính hắn mới biết, thời gian suy nghĩ đến cô còn nhiều hơn thời gian chuyên tâm làm việc.

Hắn luôn tưởng niệm cô, tưởng niệm lúc nói chuyện phiếm cùng cô, tưởng niệm lời nói mơ hồ của cô, tưởng niệm cô đáng yêu lớn mật, tưởng niệm tất cả về cô ……

Nhớ tới lần cuối cùng gặp mặt, lời của hắn đã đả thương cô, Âu Dương Vận Hàn không khỏi cảm thấy có chút ảo não. Hắn quá hiểu Tinh Tinh, cô không ham làm giàu, không hiểu tính toán, biết cô đến bây giờ, cô đều thật lòng lui tới cùng hắn, thật lòng quan tâm hắn, săn sóc hắn.

Cô dùng tất cả dũng khí để tỏ tình với hắn, thế nhưng hắn lại hung hăng đả thương lòng của cô. . . . . . Âu Dương Vận Hàn mím môi, không nhịn được nắm quyền đánh vào bàn làm việc.

Hắn đối với cô một chút cũng không tốt, Tinh Tinh lại nói thương hắn thật lâu thật lâu, phải là tình cảm sâu đạm như thế nào cô mới đủ dũng khí nói cho hắn biết?

Tinh Tinh, Tinh Tinh. . . . . . trong lòng hắn khẽ gọi, là hắn nói vĩnh viễn không muốn gặp mặt, nhưng là hắn thật muốn gặp cô, bất quá giờ đã không cần thiết, hiện tại bên người cô đã có một người đàn ông khác, một người thật lòng đợi cô, sẽ không để cô phải khóc như hắn.

Chỉ cần biết rằng cô sống vẫn tốt, hắn liền thỏa mãn, chỉ cần cô vui vẻ, vĩnh viễn không gặp mặt nữa cũng không sao.

Tinh Tinh. . . . . . Sẽ rất nhanh quên hắn sao? Kết quả như thế là tốt nhất. Hắn không có gì để cho Tinh Tinh, vì bảo vệ mình, hắn chỉ có thể lựa chọn ép cô rời đi.

Điện thoại vang lên, thư ký nói Phó Nam đang gọi, hắn bắt máy: “Alô.”

Tiếng nói của Phó Nam trầm thấp, không có nhiều lời nói nhảm mà trực tiếp vào vấn đề, “Vận Hàn, mình có chút lo lắng cho Tinh Tinh.” Giọng nói có chút ưu tâm.

“Tinh Tinh thế nào? Cô ấy không phải cùng với đối tượng hẹn hò tiến triển rất thuận lợi sao?” Âu Dương Vận Hàn tức giận nói, nghĩ thầm Phó Nam thật đúng là nhiều chuyện, hắn không muốn nghe Tinh Tinh cùng người đàn ông khác hẹn hò rất thuận lợi.

“Chính là quá thuận lợi, mình mới lo lắng.” Phó Nam nói, cố ý dừng lại một chút.

“Có ý tứ gì?” Âu Dương Vận Hàn không nhịn được hỏi, hơi giận bạn tốt của hắn nói chuyện điên cuồng, khẩu vị trêu người.

“Cái người gọi là Hoàn Phú Vinh đó là một thương nhân, nghe nói có tính bạo lực, hai người vợ trước đó vì không chịu nổi mới kiện lên tòa, còn đi kiểm tra thân thể mới lấy được giấy ly hôn.”

“Cái gì? !” Âu Dương Vận Hàn không cách nào che dấu được lòng mình, “Người đàn ông kia đã cưới hai lần? Còn đánh vợ?” Hắn chau mày, lo lắng, “Tinh Tinh không thể cùng người như vậy ở chung một chỗ!”

“Mình cũng cảm thấy như vậy.” Phó Nam đề nghị: “Cậu có nên cùng Tinh Tinh nói chuyện một chút, khuyên nhủ cô ấy?”

Âu Dương Vận Hàn sửng sốt, vẻ mặt tối tăm, ” Cậu nếu biết chuyện này sao không trực tiếp nói cho cô ấy biết?”

“Mình sợ cô ấy không tin mình, dù sao mình cũng là người cậu giới thiệu cho cô ấy, nếu cô ấy hiểu lầm mình vì không theo đuổi được cô ấy nên có ác ý hãm hãi, như vậy không tốt.”

“Tinh Tinh sẽ không nghĩ như vậy.” Âu Dương Vận Hàn mở miệng bác bỏ, “Cô ấy không phải là người như vậy.”

Phó Nam mắt điếc tai ngơ, tự mình nói tiếp “Mình nghĩ cậu nói chuyện này với cô ấy thì tốt hơn, không phải cậu nói cô ấy là em gái cậu sao, dĩ nhiên với mình thì cậu nói sẽ tốt hơn, phải không?”

“Mình . . . . .” Đời này Âu Dương Vận Hàn có rất ít lời nói không thể nói ra vào đúng thời điểm, thế nhưng lần này hắn lại chỉ có thể bực mình cúp điện thoại.

Nhìn chằm chằm vào tư liệu các khu vui chơi trên bàn, tâm hắn lại loạn lên.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. LauCa
    Dec 21, 2012 @ 15:05:18

    TT yếu đuối quá, tự làm khổ mình,thanks

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: