Cô gái thích khóc – chương 7.2

“Nói đi, gặp phải khó khăn?” Âu Dương Vận Hàn cố ý kéo khoảng cách ra, có thể thấy được ánh mắt như đưa đám của cô, hắn lại đau lòng không dứt, mặc dù đã mơ hồ đoán được cô muốn nói cái gì, nhưng còn sót lại một chút xíu khả năng không phải điều đó hãy để cho hắn mở miệng hỏi, hoặc giả cô chỉ là gặp phải khó khăn, cần hắn giúp một tay.

“Không có.” Tống Tinh Tinh gọi phục vụ đem dụng cụ đặt trên bàn, đem trà trong ấm đổ vào ly. Cô nhìn chằm chằm nhiệt khí lượn lờ trên cao, cố gắng thừa dịp này lấy lại dũng khí.

Cô rất rõ mình không xứng với hắn, nếu như hắn muốn phụ nữ, còn nhiều phụ nữ so với cô tốt hơn, nhưng ngay cả như vậy, cô vẫn muốn đem tình cảm của mình truyền đạt cho hắn, cho dù hắn không thể yêu cô, ít nhất. . . . . . Ít nhất trong lòng cô sẽ không cảm thấy tiếc nuối.

Âu Dương Vận Hàn mím môi, không tiếng động thở dài, chờ Tinh Tinh nói chuyện.

“Em. . . . . . Em muốn nói cho anh biết. . . . . .” Tống Tinh Tinh hít sâu, lấy tất cả dũng khí nhìn thẳng vào mắt hắn, cho dù tay lạnh đến phát run, cho dù nhịp tim cuồng loạn đến nỗi khiến cô cảm thấy mình sẽ bất tỉnh nhưng cô vẫn dũng cảm mở miệng miệng: “Em thích anh, vẫn rất thích anh, từ lâu trước kia đã bắt đầu.”

Biểu tình Âu Dương Vận Hàn không đổi, lẳng lặng nhìn cô, gương mặt của cô ửng hồng, tâm tình xem ra tương đối kích động, hắn trầm mặc một lát, khóe môi cong lên, “Tinh Tinh, anh cũng thích em, em là em gái đáng yêu nhất của anh.”

Hắn không có nghe vào, hoặc là nên nói. . . . . . Hắn cố ý không hiểu ý tứ chân chính của cô. Tinh thần cô sa sút, biết hắn chỉ là dịu dàng không muốn nói lời cự tuyệt, nhưng hôm nay cô không cần lừa gạt chính mình nữa, cũng không cần nữa lừa gạt hắn. Cô thốt ra ra: “Em yêu anh, Vận Hàn, em rất yêu anh.”

Âu Dương Vận Hàn nhìn gương mặt hồng hồng của cô, còn có ánh mắt chứa lệ, một hồi thở dài, “Tinh Tinh, chúng ta quen biết không đủ lâu, chẳng qua em là đem gặp gỡ của chúng ta lãng mạn hóa lên, dĩ nhiên loại cảm giác này rất nhanh sẽ biến mất .”

Hắn coi cô như một đứa tẻ, vẫn còn nằm mộng thiếu nữ? ! Tống Tinh Tinh tức giận lại khổ sở, giơ tay lên lau sạch nước mắt, quyết định thẳng thắn đối với hắn, “Ở trên máy bay không phải là vô tình gặp gỡ, em đã sớm biết anh là ai rồi, bởi vì em đã thích anh rất lâu rồi, vẫn muốn gặp anh, cho nên mới nhờ bạn bè giúp em, sắp xếp chỗ ngồi của chúng ta gần nhau. Đây căn bản không phải là vô tình gặp gỡ, em yêu anh không phải là chuyện ngày một, ngày hai, không phải là một đứa trẻ đang nháo, một chút sẽ ngán, sẽ quên .”

Âu Dương Vận Hàn không dám tin, nhưng nét mặt nghiêm túc của cô, không chút nào giống như đang nói đùa. Cho nên lời cô nói là sự thậtt? Hết thảy đều không phải là vô tình gặp gỡ, mà là đã sớm an bài hay sao? ! Tinh Tinh? Em gái hồn nhiên, đáng yêu của hắn cũng có tâm cơ?

“Cho nên anh không cần phải trả lời qua loa, em cái gì cũng không có, nhưng em thích anh tuyệt đối không thua bởi bất cứ kẻ nào, em chỉ hi vọng anh biết em đang rất nghiêm túc, không cần coi em như đứa trẻ.” Tống Tinh Tinh cắn môi nhìn hắn, vội vàng hi vọng hắn có thể hiểu rõ lòng cô.
Trong đầu hắn bây giờ là một mảnh hỗn độn, lời nói của cô khiến hắn giật mình. Hắn hồi tưởng lại tất cả từ lúc bọn họ gặp nhau đến giờ, bỗng chốc khuôn mặt hắn trầm xuống, nặng nề hướng cô trùng mắt, “Vừa bắt đầu em đã biết rõ vợ anh qua đời ? Vừa bắt đầu em cũng đã biết thân phận của anh?”

“Ừ, anh không phải muốn tức giận chứ, em không có ác ý, chỉ là em yêu anh đã lâu lắm rồi, càng ngày càng muốn gặp anh, cho nên mới phải. . . . . .” Tống Tinh Tinh ngập ngừng , vẻ mặt của hắn thật hung dữ, lần đầu tiên cô nhìn thấy biểu tình của hắn như vậy, rốt cuộc cũng hiểu được trước kia hắn đối với cô cỡ nào dung túng, thương yêu, nhưng cô không có ác ý a, cô không hi vọng hắn hiểu lầm cô.

Âu Dương Vận Hàn không nghĩ tới cô thế nhưng lại lừa gạt hắn, hắn vẫn như vậy tin tưởng cô, cho rằng cô là cô gái ngây thơ, đơn thuần, không nghĩ tới vừa bắt đầu cô đã lừa gạt hắn, mà hắn chán ghét nhất đúng là bị người ta lừa gạt!

“Vận Hàn, anh không phải muốn tức giận chứ, anh như vậy khiến em thấy sợ, em biết em như vậy là không tốt a, nhưng em chỉ muốn nhìn thấy anh, em không biết nên làm thế nào mới thấy anh, anh đừng tức giận, không nên tức giận. . . . . .” Tống Tinh Tinh mếu máo, gấp đến độ sắp khóc rồi, “Em chỉ là rất yêu anh. . . . . .”

Em chỉ là rất yêu anh. . . . . . Những lời này khiến lòng của Âu Dương Vận Hàn chấn động. Cô lừa hắn khiến cho hắn không khác gì đứa ngốc. Hôm nay biết sự thật, hắn đại khái nên trực tiếp đi, vĩnh viễn không liên lạc nữa, nhưng hắn vẫn còn ngồi ở đây nghe cô khổ sở nói lời yêu với hắn.

Hắn tại sao còn không đi? Âu Dương Vận Hàn tự hỏi, đáp án mơ hồ hiện lên, hắn hất đầu, tự nói với mình đây chẳng qua là cảm giác nhất thời, hắn không thể nào đối với Tinh Tinh động tâm, người hắn yêu là Duyệt Lăng, không phải là Tinh Tinh.

Vậy mà, cho dù cố gắng thuyết phục mình đến cỡ nào đi chăng nữa, Âu Dương Vận Hàn cũng hiểu được, Tinh Tinh đối với hắn mà nói, đã sớm không chỉ đơn thuần là cô gái gặp trên máy bay nữa rồi, bất tri bất giác cô đã chiếm một vị trí trong lòng hắn, nếu là. . . . . . Nếu hắn thật đối với cô động tâm, thậm chí yêu cô, ngộ nhỡ cô cũng như Duyệt Lăng gặp chuyện không may, hắn biết mình tuyệt đối không cách nào có thể chịu đựng được, sinh ly tử biệt là loại cảm giác quá đau đớn, hắn tuyệt đối không có biện pháp lại tiếp nhận lần thứ hai!

“Vận Hàn, anh làm sao vậy? Anh đừng giận em có được không? Hôm nay em hẹn anh ra ngoài không phải muốn chọc giận anh, chỉ là muốn nói cho anh biết : em thực sự rất yêu anh, em không muốn lừa gạt chính mình nữa, thật.” tròng mắt Tống Tinh Tinh ướt át , đưa tay chạm vào bàn tay đang đặt trên bàn của hắn, vẻ mặt hốt hoảng.
Âu Dương Vận như chạm phải vật nóng, đột nhiên rút tay lại, nhìn thấy biểu tình bị đả kích lớn của cô, hắn có chút không nhịn được, nhưng hắn không thể để cho Tinh Tinh đến gần hắn, hắn không thể chịu đựng được, yêu cô quá nguy hiểm, hắn nhất định bảo vệ lòng của mình.

Âu Dương Vận Hàn mím môi, hắn không muốn tổn thương Tinh Tinh, nhưng hắn không thể không tổn thương cô.

Như vậy đối với hai người bọn họ đều là chuyện tốt, Tinh Tinh còn trẻ, qua một chút sẽ đem hắn quên mất, nói không chừng có một người đàn ông tốt khác đang chờ cô, người ấy sẽ cho cô nhiều hạnh phúc hơn.

Hạnh phúc của cô không ở trên người hắn.

“Vận Hàn?” Tống Tinh Tinh khẽ gọi, lần này lại không dám kéo tay hắn, vẻ mặt giống như là đang đợi phán quyết tử hình.

“Em khiến cho anh thấy thất vọng.” Âu Dương Vận Hàn trầm thấp mở miệng.

“Thất vọng?” Cô ngạc nhiên, vội vàng giải thích, “Em không phải cố ý lừa gạt anh, anh đừng tức giận.”

Âu Dương Vận Hàn không để ý tới cô, tự mình nói tiếp: “Em đến gần tôi cũng chỉ vì tiền tài cùng quyền thế của Âu Dương gia? Làm bộ không biết thân phận của tôi, làm bộ không biết tôi tang thê, tâm cơ của em sâu đến nỗi tôi cảm thấy mình không sánh bằng.”
“Em không có!” Tống Tinh Tinh há to mồm, không nghĩ tới hắn lại có thể nói cô như vậy, là cô dấu diếm hắn nhưng từ đó tới nay cô không muốn qua hắn làm cái gì nha.

“Đi khách sạn cũng là muốn hấp dẫn tôi, muốn tôi không thể không có trách nhiệm với em, thật là một người phụ nữ lợi hại, bề ngoài thì ngây thơ nhưng tất cả cũng chỉ là kế họach của em ? Thật lợi hại.” Âu Dương Vận Hàn vỗ tay, vẻ mặt thâm trầm, so với tuyết mùa đông còn lạnh hơn.

“Em không có.” Cô không ngừng lắc đầu, những thứ hắn lên án này cơ hồ khiến cho cô phải khóc. Hắn thật sự nghĩ cô như vậy sao? Cô có thể tiếp nhận hắn không thương cô, nhưng cô không cách nào tiếp nhận hắn cư nhiên lại hiểu lầm cô

Âu Dương Vận Hàn không chút nào để ý lời giải thích của cô, đối với nước mắt của cô cũng không chút mềm lòng, mặt hắn không chút thay đổi nói tiếp, “Đời này, tôi không thể qua lại cùng em được, một chút xíu có thể cũng không có.”

Tống Tinh Tinh chưa bao giờ biết, thì ra lời nói không có chút nhiệt độ nào lại đem người ta lạnh đến mức thế này. Hắn tại sao có thể như vậy hiểu lầm cô đây? Tại sao có thể như vậy không chút nào nhẫn tâm tổn thương cô?

“Em. . . . . .” Cô lắc đầu, cố gắng muốn cho hắn hiểu được tim của mình, “Em không có cái loại vọng tưởng đó, em chỉ muốn nói cho anh biết: em yêu anh, em ——”

Âu Dương Vận Hàn lạnh lùng chen vào nói, “Đáng tiếc, người duy nhất tôi yêu chỉ có Duyệt Lăng, vĩnh viễn chỉ có một mình cô ấy, tôi đối với em một chút hứng thú cũng không có, em có thể nhanh chút buông tha tôi, không cần lãng phí thời gian trên người tôi.”

Hắn nhìn về phía cô, tăng cường giọng nói, nói ra lời nói tuyệt tình tàn nhẫn, “Tôi chưa từng thích qua em, chẳng qua em cũng chỉ là đối tưởng giết thời gian trong lúc tôi rảnh rỗi, tôi hi vọng từ nay về sau sẽ không gặp lại em nữa.”

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: