Dạy dỗ ác ma – Chương 6

Ngày đó rạng sáng mười hai giờ, Quan Chấn Ngôn mới về đến nhà.

Quan Ngữ ngồi ngay trong phòng khách chính, mặt bất mãn trừng mắt hắn.

“Cô ấy nghỉ ngơi rồi sao?” Quan Chấn Ngôn nhìn khay trà có một đóa hoa sen (bằng đá) xanh, xanh biếc trôi nổi trong chén, hắn giả bộ vô tình hỏi.

“Cô ấy đi rồi.” Quan Ngữ nói.

Quan Chấn Ngôn bỗng nhiên ngẩng đầu, biến thành một pho tượng đá.

“Cái gì gọi là cô ấy đi rồi?” Hắn toát ra trận mồ hôi lạnh, thậm chí hắn có thể cảm giác được giọng nói của mình đang phát run.

“Chính là dọn dẹp hành lý, rời khỏi cái nhà này.”

“Tại sao em lại không ngăn cản cô ấy!”

“Cô ấy nói cô ấy nói qua với anh rồi, anh nói cô ấy phải đi thì đi đi.” chân mày Quan Ngữ nhăn lại trừng anh trai, gương mặt oán giận.

“Anh cho là cô ấy nói『 đi 』 lúc ở văn phòng, là chỉ ý tứ cô ấy phải về nhà!” Quan Chấn Ngôn không có cách nào khống chế âm lượng, hắn phiền não mà cởi cúc cổ áo, tay run rẩy như thế nào cũng không nghe lời nói.

“Đáng chết!” Quan Chấn Ngôn giựt đứt cúc áo.”Cô ấy rời đi lúc mấy giờ? Cô ấy có hay không nói mình phải tới nơi nào? Tại sao không nói một tiếng liền rời nhà trốn đi?” Quan Chấn Ngôn co giật hai hàng lông mày giữa, càng không ngừng đi tới đi lui, nhức đầu giống như là trăm ngày say rượu bình thường.

“Anh trai, cái gì em cũng không biết. Không bằng, chính anh hỏi cô ấy đi ?” Quan Ngữ làm động tác gọi điện thoại.

Quan Chấn Ngôn cầm điện thoại di động lên, rồi lại giật mình đứng tại chỗ, một con số cũng không ấn xuống.

Hắn có mặt mũi gì gọi điện thoại cho cô, hắn muốn cầu xin cô trở về bên cạnh hắn sao?

Hắn thật xác định mình có thể cho cô hạnh phúc sao?

“Mau gọi điện thoại!” Quan Ngữ thúc giục.

“Thôi, nếu như cô ấy cảm thấy anh một chút cũng không đáng giá để cô ấy nỗ lực, cô ấy muốn đi thì để cho cô ấy đi!” Quan Chấn Ngôn ngạo mạn nói.

“Anh tin em sẽ đánh anh hay không!” Quan Ngữ đột nhiên vọt tới trước mặt hắn, kéo lấy cổ áo của hắn, rống giận ra tiếng.

” Đó là những gì anh đã làm cho cô ây?”

“Anh đã làm gì cho cô ấy?” Quan Chấn Ngôn bỏ bàn tay của em trai ra khỏi cổ áo mình, tất cả không còn kịp nói với cô nữa, tất cả thống khổ đều ném ra ngoài.

“Vì truy đuổi nụ cười trong kí ức của cô ấy, anh đem tâm ý đặt trên người La Gia Lệ, hung hăng ngã một cái. Vì cùng cô ấy thân cận, anh đem toàn bộ bối cảnh gia tộc của cô ấy điều tra, hợp ý mọi người trong nhà cô ấy để đứng về phía anh. Vì không để cho cô ấy có cơ hội chán ghét con người anh, anh còn muốn ngăn cản mình trước khi kết hôn cùng cô gặp mặt. Vì sợ cô ấy cảm thấy cuộc hôn nhân bị gò bó, thậm chí anh còn vì cô ấy tìm một phần công việc mà cô ấy thích. . . . . .” Quan Chấn Ngôn gầm nhẹ tràn đầy oán tính( ý nghĩ oán hận), giống như là âm hồn bất tán, vong linh ở bên trong phòng vọng về không chịu rời đi.

“Bây giờ anh nói những lời thì có tác dụng gì, những thức cố gắng này, Nhược Đồng cũng không biết! Anh đi nói cho cô ấy biết đi!” Quan Ngữ kích động hô to ra tiếng, không thể chịu được một đôi rõ ràng là yêu nhau, lại không giải thích được khiến cho hai người bị ngăn cản.

“Anh không muốn cho cô ấy áp lức. . . . . .”

“Anh trai, trước mặt người trong nhà, đừng nói lời khách sáo, sợ bị thương liền thành thật mà nói đi, đem mình bảo vệ đến giọt nước cũng không lọt qua, hoặc là sẽ không bị thương, nhưng là người khác quan tâm cũng không vào được.” Quan Ngữ nặng nề vỗ xuống bờ vai của hắn.”Em dám cam đoan Nhược Đồng tuyệt đối sẽ không cự tuyệt  anh.”

“Em dám bảo đảm?” Quan Chấn Ngôn nhìn chòng chọc Quan Ngữ, nội tâm đã sớm rục rịch.

“Nhược Đồng quan tâm anh như vậy,  chuyện lớn chuyện nhỏ của anh, cô ấy có một kiện nào không có để ở trong lòng? Cô ấy chỉ còn kém không đem thật lòng đeo trên cổ để cho anh nhìn đi! Kẻ ngu mới có thể không nhìn ra cô ấy đối với anh dụng tâm.” Quan Ngữ trợn trắng mắt, không hiểu anh trai làm sao thông minh một đời, lại hồ đồ nhất thời đây?

“Anh không chỉ là kẻ ngu mà còn là tên khốn khiếp. . . . . .” Hồi tưởng lại cô ở chỗ này đã mang tốt đẹp đến cho hắn, hắn chỉ nghĩ bỏ rơi chính mình là một cái tát. Lại cho phép cô rời nhà trốn đi, hắn đến tột cùng là thương cô bao sâu a? !

Hắn coi cô đối tốt với hắn là chuyện đương nhiên, hắn coi nàng như Thiên Sứ vạn năng, không cổ vũ thận chí đổ lỗi cho việc cô giúp hắn, chỉ là nghĩ đến những ngày kế tiếp không có cô làm bạn, hắn đã cảm thấy không rét mà run.

Quan Chấn Ngôn hơi nhếch môi, trong mắt lóe lên tình thế bắt buộc quyết tâm.

Hắn cầm điện thoại ấn số ——

Số bạn gọi không trả lời.

Như suy đoán của hắn, điện thoại của cô không mở máy.

“Di động tắt máy.” Quan Chấn Ngôn trấn định nói.

“Nhưng anh đã có phương pháp ứng đối, đúng không?” Quan Ngữ mặt mày hớn hở nói.

“Cô ấy không thể nào biến mất, cô ấy không phải cái loại sẽ làm người khác lo lắng vì mình .” Quan Chấn Ngôn càng hiểu cô một chút, hắn càng xác định cô đang bảo vẹ quyết tâm của mình.

Cô vì hắn bỏ ra nhiều như vậy, hiện tại đến phiên hắn vì cô làm chút gì đi!

Nếu như hắn luôn muốn bởi vì mất đi mới có thể hiểu được, hắn ít nhất nên hiểu được như thế nào tìm trở về ưu thế của mình, hơn nữa so với mất đi thì lợi ích nhiều hơn.

Lúc này, cho dù hắn muốn giẫm vào bụi gai mới có thể tìm cô về, hắn cũng sẽ không kêu ra một tiếng .

Bởi vì —— cô đáng giá!

Sáng sớm, Đỗ Nhược Đồng ngồi ở trong tắc xi, khuôn mặt mệt mỏi, nhợt nhạt đã viết lên chữ cả đêm chưa ngủ.

Đôi môi của cô không có chút huyết sắc nào, mà thậm chí cô còn cạn sạch sức lực để trang điểm cho bản thân.

Cả đêm vùi ở trong giường khách sạn, cô cho là có thể hiểu rõ được một số chuyện.

Một số chuyện tự ý xuất hiện. Nhưng, cô lại không có cách nào làm được.

Cô kết luận chỉ có hai —— không phải cô buông tha hắn mà chính là cô buông tha cho chính mình.

Buông tha Quan Chấn Ngôn , cô ly hôn.

Buông tha chính cô, cô trở về bên cạnh Quan Chấn Ngôn, từ đó là một người vợ hoàn mỹ, tương kính như tân (tôn trọng nhau như khách).Cô tin tưởng mình có thể làm được, dù sao người vợ hoàn mỹ diễn đã lâu, sẽ tê dại, sẽ là thói quen. Làm cái cái xác không hồn cũng không chỗ nào, ít nhất sẽ không bị thương, sẽ không đau lòng.

Trong trường hợp đó, cô lại không được lựa chọn.

Bởi vì vô luận buông tha cho cái gì đó cũng không phải kết quả vui vẻ mà cô muốn.

Quan trọng nhất là, Quan Chấn Ngôn coi cô như thế thân của La Gia Lệ,  một tát này quá nặng, đánh cho cô đứng lên không nổi.

Đỗ Nhược Đồng xoa nhẹ vành tai trống không, hàm răng hãm sâu vào phần môi.

“Cám ơn.” Đỗ Nhược Đồng thanh toán tiền tắc xi , trước cửa tiệm hoa xuống xe.

Trên thực tế, khoảng cách tiệm bán hoa mở cửa thời gian còn có nửa giờ cô chỉ không muốn ở trong khách sạn chờ đợi mà suy nghĩ lung tung.

Trời đầy mây, trên đường người của cũng không nhiều.

Cô đứng ở cạnh tấm kính ngăn cách với bên trong, cái trán dính lấy tấm kính thủy tinh, nhìn bó một hoa hồng màu vàng nở rộ  bên trong.

Đột nhiên, một bóng ma từ phía sau cô chặn lại tất cả ánh sáng.

Đỗ Nhược Đồng cứng đờ, bầu không khí trộn lẫn bạc hà cùng cà phê, biết người đến là ai.

Cô nắm chặt quả đấm, trong lòng vừa sợ lại loạn, vừa vội lại mong đợi, lại sợ bị thương tổn.

“Nhược Đồng.” Quan Chấn Ngôn thấp giọng kêu.

“Làm sao anh lại ở chỗ này?” Cô dựa gần thủy tinh, không muốn bị hắn phát hiện mình đang run rẩy.

“Tới tìm em, điện thoại di động của em suốt đêm cũng không mở.” Tay của hắn dính vào trên cửa kiếng, đem thân thể cô khép tại trong ngực.

“Di động tắt máy, bởi vì em không muốn làm cho bất luận kẻ nào tìm được.” Cô đem chính mình mình cuộn thành một đoàn, cả người cơ hồ đều dính trên cửa kiếng.

“Trốn tránh không thể giải quyết vấn đề.” Hắn lại đi lênmột bước, cả người cô toàn bộ dính vào trong bộ ngực của hắn, cùng hắn thân mật.

Mà đầu cô bất tỉnh đến không có cách nào phân biệt được nhịp tim cuồng loạn, đến tột cùng là của cô hay là của hắn.

“Trốn tránh không thể giải quyết được vấn đề? Lời này từ trong miệng anh nói ra, thật làm cho người ta cảm thấy châm chọc.” Cô cười khô một tiếng

“Cho nên, anh tới đối mặt vấn đề.” Quan Chấn Ngôn xoay cô qua, khóa lại tầm mắt của cô, nửa chỉ trích nửa lo lắng nói: “Em ngủ không ngon.”

“Anh——” Đỗ Nhược Đồng nuốt xuống quan tâm, không cho phép mình phát ra bất kỳ ngữ điệu quan tâm nào đối với gương mặt tiều tụy của hắn.

Hình tượng mà hắn chú trọng bên ngoài, hôm nay ngay cả râu ria mới mọc lên cũng quên cạo. Là nhanh chóng tìm đến cô, hay là mệt đến không muốn động?

Không hỏi không hỏi, cô toàn bộ không hỏi!

Đỗ Nhược Đồng rũ tầm mắt xuống, không ngờ lại nhìn đến vết sẹo tung hoành  trên cánh tay phải của hắn.

 “Anh mặc áo ngắn tay!” Cô thấp giọng hô ra tiếng, bỗng dưng ngẩng đầu, cùng hắn bốn mắt giao nhau.

“Anh đang thử thay đổi.” Quan Chấn Ngôn nhìn cô, trong mắt có quá nhiều lời xin lỗi không nói ra.

“Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời.” Đỗ Nhược Đồng mở to mắt, lạnh nhạt nói.

Trong lòng hắn có một gian mật thất hiện đầy bóng ma  hắc ám, trừ phi hắn nguyện ý mở cửa ra, khiến ánh mặt trời đi vào, nếu không hai người bọn họ vĩnh viễn cũng sẽ cãi vả, nói xin lỗi, hợp lại —— hình thức thống khổ trong luân hồi như thế.

“Nhân định thắng thiên ( ý chỉ quyết tâm của con người có thể chiến thắng được thiên nhiên và vận mệnh), luôn là muốn làm hết khả năng mới có thể nghe thiên mệnh.” Quan Chấn nhích người, hảo duy trì có thể nhìn thẳng lấy ánh mắt cùng tư thế của cô  .”Năm đó sau khi tai nạn xe cộ, chính là anh có nghị lực không chịu thua, đơn giản chỉ cần đem tuyên bố muốn một năm là có thể bình thường hoạt động tay phải cho bác sĩ, trong vòng nửa năm liền khôi phục được bình thường.”

Quá hiếu kỳ tai nạn xe cộ của hắn, cô dựng thẳng lỗ tai, thật ra thì nghe rất chuyên tâm.

Ánh mắt của cô liếc về phía cánh tay hắn bởi vì đã lâu không thấy mặt trời nên cánh tay phải có điểm trắng nõn, lại phát hiện hắn đang đưa tay trái ra vuốt ve cánh tay phải.

“Tay của anh thế nào? Sẽ đau không?” Cô bật thốt lên hỏi, tay nhỏ bé liền lo lắng dán lên cánh tay của hắn, lo lắng suy nghĩ.

“Di chứng của tai nạn xe cộ. Mỗi lần gặp trơi mưa liền phát tác, trình độ đau nhức tựa như có người ở bên trong mãnh liệt giống như có cái gì đó đang ăn mòn bên trong .” Hắn cười khổ vẫy vẫy cánh tay.

“”Anh có đi xem qua Trung y sao? Xoa bóp, châm cứu thử qua sao?” Cô đau lòng  vặn vặn lông mày.

“Anh không thích vẻ mặt bọn họ nhìn cánh tay anh.”

“Bọn họ nhìn anh thế nào là chuyện của bọn họ, thân thể của anh quan trọng nhất —— lần sau, em bồi. . . . . .” Đỗ Nhược Đồng nhìn trong mắt của hắn chợt lóe lên  nụ cười, cô cứng rắn mà dừng lại lời nói, dời đi đề tài.

“Em không biết cánh tay của anh để lại di chứng.” Cô đột nhên nhớ lại tình cảnh lần đầu gặp La Gia Lệ, sắc mặt tái nhợt hơn.”La Gia Lệ biết cánh tay của anh có vấn đề, mà em lại cái gì cũng không biết, em cùng trọng lượng của cô ấy, quả nhiên là khác biệt một trời một vực a.”

“Cô ấy là bác sĩ điều trị, cô ấy biết là một chuyện chính đáng. Không có nói cho em biết, là bởi vì anh không muốn cho em biết quá nhiều yếu ớt của anh, anh không muốn làm cho em thương hại anh.” Hắn ôm hai vai cô, không muốn giữa bọn họ có bất kỳ hiểu lầm.

“Anh có cái gì cần thương hại hay sao? Sự nghiệp thành công, có một bầy người nhà yêu anh, tứ chi kiện toàn(khỏe mạnh), thể trạng không có vấn đề lớn, anh còn có cái gì không hài lòng, còn có cái gì muốn tìm  ——” cô nói xong đang kích động thì đột nhiên cảm thấy choáng váng, khiến Đỗ Nhược Đồng nhắm hai mắt lại, thân thể lắc lư.

“Sao vậy?” Quan Chấn Ngôn vội vàng vịn hông của nàng, sợ tới mức nín thở.

“Không có sao, chẳng qua là ngủ không ngon, cho nên đầu choáng váng.” Cô yếu ớt nói.

“Cùng anh về nhà nghỉ ngơi.”

“Không cần, em còn muốn đi làm.” Đỗ Nhược Đồng lắc đầu, rất kiên trì.

“Trạng thái tệ như vậy, thân thể quan trọng nhất!” Quan Chấn Ngôn không vui nói, kéo tay cô đi về phía trước.

Đỗ Nhược Đồng cố gắng di chuyển, lấy ra hơi sức cuối cùng, rốt cuộc quật cường tính toán cùng hắn đối nghịch.

Nhìn hắn lo lắng, người không biết còn tưởng rằng cô bị bệnh gì khó trị. Mà hắn đối với vật thay thế như cô, cũng quá nghiêm túc rồi, hắn đối đãi La Gia Lệ chắc là tăng gấp bội!

“Chính anh còn không phải là ngày đêm điên đảo, bây giờ khí sắc của anh so với em cũng không tốt hơn bao nhiêu.” Đỗ Nhược Đồng lớn tiếng phản bác hắn, hỗn loạn đè nén xuống lòng chua xót.

“Anh một đêm không ngủ là chuyện thường, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi của em bình thường, một đêm không ngủ liền hoa mắt rồi, anh làm sao có thể để em tùy hứng như vậy được.” Quan Chấn Ngôn mím chặt  môi, kiên trì không buông tay.

“Nếu như lời của anh nói trước hai ngày, em sẽ vì anh làm trâu làm ngựa. Nhưng bây giờ anh nói gì, đều khiến cho em cảm thấy châm chọc. Anh yêu thích em, không do bề ngoài em tương tự như La Gia Lệ sao?” Cô không muốn giấu giếm địch ý của mình đối với La Gia Lệ,  cô cũng không ngại cho hắn biết cô có bao nhiêu khó chịu. Dù sao, cô cũng  bỏ cuộc.

“Cho anh một chút thời gian giải thích.” Quan Chấn Ngôn giữ chặt vai cô, trầm giọng nói.

“Em không muốn nghe lý do anh biện minh. Nếu như anh cùng La Gia Lệ, thật không có gì,  ngày hôm qua anh có thể nói rõ, không nên kéo dài tới hôm nay.”

“Người kiêu ngạo làm sao có thể nói vứt liền vứt, anh cần  thời gian!” Hắn rống to ra tiếng, khuôn mặt trắng nõn từ trước đến giờ ửng hồng.

“Nói thật còn cần vứt bỏ kiêu ngạo sao?” Cô không hiểu.

“Muốn anh trước mặt em tỏ tình là đã thích em nhiều năm, làm sao có thể không cần vứt bỏ kiêu ngạo! Anh cũng sợ bị cự tuyệt chứ!” Quan Chấn Ngôn bỗng dưng gầm nhẹ ra tiếng, cặp mắt trợn to giống chuông đồng.

Đỗ Nhược Đồng ngây người như phỗng nhìn hắn, nhịp tim nhanh khiến cho cô thở không nổi. Hắn nói. . . . . . Hắn nói. . . . . .

Hắn nói hắn đã thích cô nhiều năm rồi !

Quan Chấn Ngôn hơi nhếch môi, khó khăn nuốt xuống vài hớp nước miếng, cổ họng khô cạn nhưng vẫn là không thốt nên lời. Phản ứng của cô tại sao giống như là bị kinh sợ vậy?

Hắn cho là cô biết—— nếu như cô thật thích hắn, không nên là loại phản ứng này a!

“Không thể nào. . . . . .” Cô lẩm bẩm nói nhỏ lấy, cảm thấy đầu lại bất tỉnh.

Hai đầu gối Đỗ Nhược Đồng mềm nhũn, thân thể mới thoáng một cái, liền bị hắn tiếp được, thuận thế đổ vào trong ngực của hắn.

Quan Chấn Ngôn đỡ cô ngồi vào hai chiếc ghế trước tiệm hoa, nhìn bộ dạng suy yếu của cô dựa vào trước ngực hắn , cả trái tim hắn cũng nhói lên.

Bất cứ giá nào, bất kể phản ứng của cô là cái gì, dù sao, hắn cũng muốn bảo vệ cô, chắc là sẽ không thay đổi!

“Em không phải nghe lầm?” Cô tự lẩm bẩm, ngẩng đầu nhìn lấy hắn.

“Em không có nghe lầm, anh. . . . . từ lúc đại học, đã chú ý tới em.” Hắn nâng cằm cô lên, gằn từng chữ.

“Anh ——” một tầng ửng đỏ hiện lên trên gò má của Đỗ Nhược Đồng, cũng thừa dịp cô chưa chuẩn bị mà nghịch ngợm  bay vào trong mắt cô, hại cô bởi vì sợ nước mắt rớt xuống, mà ngay cả lời đều nói hết không xong.

“Em thật sự cho rằng bởi vì nhu cầu cho nên anh mới tìm em thân cận sao? Em cho là lời La Gia Lệ đúng sao, bởi vì em lớn lên giống cô ấy, cho nên anh mới cưới em vào cửa sao? Sai lầm rồi, anh là tìm bóng dáng của em trên người La Gia Lệ, cho nên mới cùng cô ấy ở một chỗ .” Quan Chấn Ngôn không hề chớp mắt nhìn thẳng cô, ánh mắt chuyên chú chui thẳng vào trong lòng của cô.

“Em không tin.”

“Năm thứ nhất đại học, em tham gia xã đoàn phụ đạo việc học tập cho trẻ em , môn cầu lông cùng bóng bàn em đánh rất tốt, đại diện cho trường học tham gia thi đấu. Em đã từng tham gia cuộc biện luận của anh, cùng học tỷ tham gia bữa tiệc sinh nhật của anh.”

Hả! Thì ra là hắn thật sự chú ý tới cô. Nội tâm Đỗ Nhược Đồng nhất thời xông lên một cỗ cảm giác kích động lâng lâng .

“Vậy anh khi đó sao không theo đuổi em?”

“Anh không theo đuổi con gái, lần đầu theo đuổi, chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại, cho nên, anh một mực chú ý đến sở thích của em.Anh vốn định ở buổi dạ tiệc trước khi tốt nghiệp mời em làm bạn nhảy, ai biết lại xảy ra tai nạn xe cộ thay đổi cuộc đời anh.” Khóe miệng của hắn không tự chủ được co quắp.

“Bởi vì tai nạn xe cộ kia, kích phát tiềm năng của anh, thành tựu cùng sự nghiệp của anh lớn hơn, em không cảm thấy như vậy có cái gì không tốt.” Đỗ Nhược Đồng vững vàng cầm lấy tay hắn, không cho hắn lại lâm vào mặt trái trong ý tưởng.

“Sau đó lại cưới em, đúng là không có gì không xong.”

“Cho nên, anh chọn trúng em thân cận hay sao?”

“Đúng, bởi vì anh phát hiện tài vụ của gia tộc em xảy ra vấn đề, nhu cầu tiền bạc cấp bách. Anh quyết định nếu như ra tay lúc đó anh sẽ thắng lớn. Dĩ nhiên, anh đủ hạnh phúc —— em vẫn chưa cưới ai.” Hắn vững vàng cầm lấy tay cô, không chớp mắt nhìn cô.

“Anh không phải sẽ tìm người điều tra em chứ?” Cô khẩn trương nuốt một ngụm nước miếng.

“Đúng.” Nếu quyết định mở miệng thổ lộ, Quan Chấn Ngôn không nghĩ có gì giấu giếm.”Sau khi em tốt nghiệp, làm thư kí cho công ty xây dựng của nhà, ngày nghỉ xen chương trình học kéo dài hơn nhiều năm. Em thích đồ trang sức bằng ngọc trai, cũng đã từng mẹ em tham gia một bữa tiệc buổi tối nên mới bị tạp chí chụp hình. . . . . .”

Đỗ Nhược Đồng xoắn đôi tay, càng nghe càng không được tự nhiên.

Trong quan hệ của hai người, cô vẫn cho là mình để ý nhiều đến đối phương nhất, hiện tại mới đột nhiên phát hiện ra, thì ra hắn mới là người…… Đối với cô mà nói, chuyện này thực sự quá sốc.

Sốc đến nỗi cô cảm giác sinh ra tội lỗi với hắn, làm như cô ít thương hắn một chút, tựa như sẽ thật xin lỗi hắn nhiều năm chuyên tâm như vậy.

“Đại học năm thứ tư, em có kết giao bạn trai. Chỉ là, bởi vì cái tên kia cố cố gắng đưa em về nhà, giở trò với em, cho nên bị loại bỏ. Gia đình của em đối với cái tin tức bát quái này, cơ hồ không giữ lại chút nào mà nói cho thám tử anh thuê biết hết……………”

“Ngừng, không nên nói nữa ——” Đỗ Nhược Đồng hốt hoảng lắc đầu, kích động níu lấy ống tay áo của hắn.”Như vậy rất kinh khủng!”

Sắc mặt Quan Chấn Ngôn buồn bã biến đổi.

“Rất xin lỗi để cho em cảm thấy kinh khủng.” Hắn mím môi lại, bỗng dưng xoay mặt đi.

Đỗ Nhược Đồng vừa buồn cười vừa tức giận nhìn gò má cao ngạo của hắn, người đàn ông này  kiêu ngạo thật đúng là không tha cho một chút thất vọng nào.

“Em không phải là không cảm động, chẳng qua là cuộc sống ở trong lúc vô tình bị người ta tỉ mỉ mị đi điều tra, trong lòng làm sao có thể không sợ hãi đây? Nếu đổi lại là anh, anh cũng sẽ không được tự nhiên đi, có đúng hay không?” Đỗ Nhược Đồng xoay  mặt của hắn, nghiêm túc nhìn hắn.

Quan Chấn Ngôn không muốn lên tiếng.

“Anh không nói chuyện, em đoán không ra ý nghĩ của anh. Em không thích cảm giác này ——” Đỗ Nhược Đồng nhíu mày, khuôn mặt càng gần hắn.

“Anh thừa nhận phương thức anh hỏi thăm tin tức của em cũng không bình thường cho lắm, nhưng anh chỉ muốn xác định, sau nhiều năm, em vẫn là người trong cảm nhận của anh. Dù sao sau khi anh và La Gia Lệ chia tay, tín nhiệm của anh đối với phụ nữ chỉ có giảm chứ không có tăng.” Hắn trầm giọng nói, chân mày run sợ cho biết hắn đang không vui bên trong.

“Trong cảm nhận của anh?” Cô nháy mắt, tò mò hỏi.

“Đúng, em vĩnh viễn là người  khiến anh động lòng.”

“Em muốn. . . . . . Đó là bởi vì sau tai nạn xe cộ, không hề đến gần mọi người nữa, cho nên, ở trong lòng anh em mới có một hình tượng đẹp như vậy.” Đỗ Nhược Đồng cắn môi, bởi vì bị cảm thấy hoàn mỹ mà không thoải mái.

“Có lẽ vậy. Nhưng sự thật chứng minh ánh mắt của anh không hề sai.” đầu ngón tay Quan Chấn Ngôn phớt qua gương mặt cô, môi mỏng nâng lên một nụ cười nhạt, cúi đầu liếc cô.”Em chính là người mà anh muốn.”

Đỗ Nhược Đồng nhếch nhác tránh đôi mắt đen đắc nhân tâm (được lòng người) khiến cô dễ bị tâm hoảng ý loạn.

Bị anh để ý, dĩ nhiên rất tốt. Nhưng một người đem toàn bộ hạnh phúc cùng hi vọng đều đặt ở trên người mình thì người yêu thay đổi phải có trách nhiệm trọng đại rồi.

“Em. . . . . .” Cô cố gắng khiến cho bầu không khí trở nên thoải mái hơn, nhưng bởi vì quá thấp thỏm mà nói không ra nửa câu .

Cô vợ bé nhỏ của hắn lại xấu hổ đến nói không ra lời ! Nụ cười Quan Chấn Ngôn càng lúc càng sâu, nâng cằm của cô nói: “Chúng ta về nhà bàn lại.”

“Anh trở về trước đi, anh quên em còn phải đi làm sao?” Cô dịu dàng nói.

Quan Chấn Ngôn mới cười xong, nhất thời biến mất không còn dấu vết, nhiệt độ trên mặt chợt giảm xuống.

“Em còn muốn làm việc cái gì? Em bây giờ phải là về nhà ngủ một giấc.” Quan Chấn Ngôn nói như chém đinh chặt sắt bác bỏ lời của cô.

Đỗ Nhược Đồng sờ gương mặt hắn, lúc này cuối cùng cũng rõ ràng tại sao cô không làm bất cứ điều gì để dễ dàng đồng ý đi về nhà với hắn.

Hắn thông minh hơn người, nhiều chuyện có thể như hắn tính. Nhưng cô là người, không phải là đồ vật, hắn không thể nào làm chủ tâm tình cùng ý tưởng của cô. Vì vậy, hắn luôn là dễ dàng ở trước mặt cô biểu hiện hỉ nộ vô thường.

Điểm này, hắn phải đổi! Nếu không, bọn họ vĩnh viễn sẽ có tranh chấp.

“Em đã từng nói, em muốn một quan hệ công bằng cùng tôn trọng. Anh quá để ý em, để ý đến ngay cả ý tưởng trong đầu em anh cũng muốn quấy nhiễu. Em không thích anh như vậy——” Đỗ Nhược Đồng thẳng thắn nói, ánh mắt như nước nhìn hắn.

Quan Chấn Ngôn chìm trong ánh mắt cố chấp của cô, hắn dùng lực làm mấy lần hít sâu, không cho phép mình mở miệng phản bác cô.

“Hiện tại, em có thể đi làm không?”

” Nếu như em cảm thấy mình đủ thể lực để chống đỡ được, thì em đi làm đi.” Hắn nói.

“Rất tốt.” Đỗ Nhược Đồng tán thưởng cho hắn một nụ cười. Mặc dù cảm thấy phía trước còn có trận đánh ác liệt, nhưng hắn nguyện ý tôn trọng ý kiến của cô, là bắt đầu tốt.

“Nhược Đồng, sao hôm nay tới sớm như vậy?” Một người mặc áo sơ mi màu be rộng, tóc dài tùy ý ghim lên, đi tới, cắt đứt cuộc nói chuyện của bọn họ.

“Lưu lão sư, hcào buổi sáng.” Đỗ Nhược Đồng xoay người, trên mặt giương ra một nụ cười lễ phép yếu ớt.

Quan Chấn Ngôn nhìn nụ cười yếu ớt trên mặt cô, trong lòng tương đối không có cảm giác. Cô có cần thiết đối với Lưu Đạo Minh cười đến ngọt ngào như vậy không?

“Ừ, vị này là?” Lưu Đạo Minh tò mò hỏi.

“Anh ấy là chồng của tôi, Quan Chấn Ngôn.” Đỗ Nhược Đồng nói.

Quan Chấn Ngôn nghiêm túc hơi bớt giận, chủ động đưa tay bắt tay đối phương.

“Xin chào.” Lưu Đạo Minh bắt tay, cũng đang đồng thời đối với cánh tay Quan Chấn thấp giọng hô ra tiếng.”Vết thương trên cánh tay anh có vẻ nghiêm trọng, không sao chứ.”

Đỗ Nhược Đồng cứng cả người, cô dựa gần vào Quan Chấn Ngôn, cầm bàn tay của hắn, khích lệ hắn.

“Cánh tay của tôi không sao.” Quan Chấn Ngôn cầm bàn tay cô, mặt không thay đổi nói.

“Không có việc gì là tốt, có thể sống là điều qua trọng nhất .” Lưu Đạo Minh cười nói xong, liền xoay người tiến lên kéo cửa sắt ra.

Đỗ Nhược Đồng thở phào nhẹ nhõm, ngửa đầu cười với Quan Chấn Ngôn.

Quan Chấn Ngôn vỗ vỗ đầu cô, bày tỏ hắn biết được sự lo lắng của cô.

“Em muốn đi vào đi làm.” Cô nói với Quan Chấn Ngôn.

“Nhược Đồng, mau vào giúp ta pha một bình cà phê.” Lưu Đạo Minh kêu.

Quan Chấn Ngôn nghe vậy, ánh mắt thu lại, đường cong trên mặt bắt đầu thay đổi , vô cùng căng thẳng. Tại sao Lưu Đạo Minh muốn cô pha cà phê, việc chỉ chuyên thuộc về quyền lợi của hắn.

“Không cho tức giận. Em tới đây là học kỹ năng trang trí. Lão sư muốn em làm cái gì thì phải làm vậy.” Tay Đỗ Nhược Đồng dán sát vào mặt của hắn, lập tức đoán được ý nghĩ lúc này của hắn.

Cô nghĩ, giữa bọn họ còn có một đoạn đường phải đi. Không phải cô đi về phía hắn, mà là hắn phải tự mình đi tới bên người cô!

Biết rõ cô đang ngắm nhìn hắn, nhưng tâm tình Quan Chấn Ngôn cực kì kém không nghĩ đáp lại. Hắn ngay lập tức xoay mặt, chuyển hướng nhìn phương xa.

“Em cùng Lưu lão sư chẳng qua thuần túy là công việc, em coi anh ấy là anh trai mà tôn trọng.” Biết hắn tồn tại cảm giác không an toàn, thế là cô lại bổ sung thêm một câu.

“Anh hiểu rõ, em thưởng thức tài hoa của hắn.” Quan Chấn Ngôn châm chọc nâng lên khóe môi, nụ cười lại chưa từng đạt tới trong mắt.

Đỗ Nhược Đồng nhăn lại mày, nắm chặt quả đấm. Cô nên làm như thế nào để hắn từ bỏ tật xấu không tự tin này? Hắn nhất định phải có lòng tin đối với mình, quan hệ hôn nhân của hai người bọn họ mới bình thường.

“Quan Chấn Ngôn, làm ơn nhìn mắt của em .” Cô nhấn mạnh, không vui nói nhỏ.

“Em làm đến ế chiều, có đúng hay không? Buổi trưa anh đến đón em.” Quan Chấn Ngôn cúi đầu nhìn cô, đưa tay muốn ôm hông cô.

“Hôm nay em phải làm đến chiều.” Cô lui lại một bước, thoát khỏi phạm vi hắn có thể ôm lấy.

Cô kéo dài khoảng cách, để cho ánh mắt hắn rét lạnh, lạnh giọng ra lệnh: “Năm giờ anh đến chở em về nhà.”

Đỗ Nhược Đồng nhìn tư thái rắn rỏi không thỏa hiệp của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bỗng tức giận.

Caí tên ngốc này này, nên có người nói cho hắn biết, giới tuyến “quan tâm” cùng”can dự”  nên dùng ở thời điểm nào. Trái đất không xoay xung quanh hắn, là hắn nên đi vào thế giới thực.

“Buổi tối chúng ta cùng nhau ăn bữa tối nhưng em không về nhà cùng anh.”

“Em nói cái gì? !” Quan Chấn Ngôn tiến lên một bước, muốn nhéo vào ngực cô.

“Bữa tối chúng ta bàn lại, em đi vào làm trước đây.” Khi hắn bước tới không kịp ngăn cản, Đỗ Nhược Đồng trốn vào trong tiệm hoa.

Cô nghĩ, hắn cần có thời gian để  yên tĩnh một chút!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: