Dạy dỗ ác ma. Chương 1.2

 

Đỗ Nhược Đồng bỗng dưng lui về sau một bước dài, tất cả lý trí đều biến mất trong nháy mắt.

Cô mở to mắt, thậm chí hốt hoảng đến mức không phát giác hai cánh tay của cô đang phòng bị ôm trước ngực. Ý tứ của hắn là, hiện tại hắn muốn cùng cô. . . . . .

Đôi môi Đỗ Nhược Đồng khẽ nhếch, cô muốn nói cái gì đó nhưng lại không nói ra được khỏi miệng. Cô kinh hoàng mà nhìn chằm chằm vào mặt của hắn, cho đến khi nụ cười mỉa mai của hắn xuất hiện trên khóe môi, cô mới ý thức được mình đang luống cuống

Cô nhanh chóng đem tay đặt bên người, làm thế nào cũng bày không ra tư thế thoải mái tự nhiên

“Yên tâm đi, tối nay anh không nghĩ sẽ xâm phạm em.” Quan Chấn Ngôn ác ý nói.

Cô cúi đầu lúng túng, nhưng cũng vì vậy mà không phát giác được ánh mắt của hắn đang bừa bãi lưu luyến trên khuôn mặt của cô.

“Chuyện có con nên thuận theo tự nhiên, không phải sao?” Cô ngẩng đầu, cố gắng ra vẻ trấn định.

“Thuận theo tự nhiên” Quan Chấn cười lạnh một tiếng, còn kém không có cất tiếng cười to lên.” Cuộc đời của anh có những chuyện mà anh không bao giờ muốn thuận theo tự nhiên. Anh nghĩ muốn, cho nên rất đơn giản sẽ đạt được.”

“Con cái không phải thứ gì, cũng không phải sự nghiệp của anh.” Cô thốt lên phản bác.

Quan Chấn Ngôn đứng lên, thân thể cao gầy im lặng đến gần cô.

Đỗ Nhược Đồng cố gắng không cho mình lui về phía sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn sự lạnh lẽo trong mắt của hắn đang dần dần đến gần cô.

Quan Chấn Ngôn giữ cằm cô, nhiệt độ lạnh lẽo trên tay hắn làm cho cô cảm thấy rùng mình

“Em có tư cách gì mà dám nói như thế với anh?” Giọng nói của hắn so với ánh mắt của hắn càng làm cho người ta không rét mà run.

“Em là vợ của anh.”

“Vậy sao?” Quan Chấn Ngôn nhàn nhạt cười lạnh, cúi đầu hôn lên môi cô.

Đỗ Nhược Đồng quá khiếp sợ mà không kịp tạo ra bất kỳ phản kháng nào, khiến cho hắn có cơ hội tiến từng bước từng bước đưa lưỡi vào miệng cô.

Khi hắn hôn nhẹ qua đầu lưỡi của cô, cô kinh hoàng thở gấp, vươn tay kháng cự, làm như vậy quá mức thân mật rồi.

“Giãy giụa cái gì? Em không phải vợ của anh sao? Chồng hôn vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, không phải sao?” Ở cạnh môi của cô Quan Chấn Ngôn ác ý nói nhỏ .

Đỗ Nhược Đồng, phải nhẫn nại! Dù sao, sớm muộn gì cô cũng phải trải qua bước này. Cô nhắm chặt hai mắt.

Cô không phản kháng khiến Quan Chấn Ngôn càng thêm điên cuồng, môi lưỡi của hắn vì vậy mà càng thêm càn rỡ tiến về phía miệng của cô cướp lấy hương thơm của cô, thưởng thức xúc cảm của cô.

Môi cô ngọt giống như tưởng tượng của hắn vậy, giống như hôn lên một đóa hoa, tầng tầng dưới mặt cánh hoa, có hương vị ngọt ngào của mật hoa. Lực đạo của Quan Chấn Ngôn chậm lại, nhẹ nhàng nghĩ muốn trêu ghẹo cô khiến cô có phản ứng nhiều hơn.

Đỗ Nhược Đồng cảm giác được ý thức của cô đang phiêu tán, cũng không còn sức mà cản lại.
Nụ hôn của hắn sao lại nóng như vậy, hắn đang phá phách trong miệng cô, khiến cô không tự chủ được thở gấp. Cô chưa bao giờ biết chỉ dựa vào một cái hôn cũng khiến cho người ta sinh ra dục vọng.

“A. . . . . .” Đỗ Nhược Đồng nghe được mình bật ra tiếng thở khẽ, bỗng dưng mở to mắt, xấu hổ đưa tay đẩy hắn ra. Cô cho là vì yêu mà làm mới là tự nhiên nhất. Không nghĩ rằng, một cái hôn của hắn lại làm cho cô. . . . . .

Quan Chấn Ngôn bị buộc phải rời khỏi đôi môi của cô, hắn khẽ cau mày, ánh mắt ác độc bắn thẳng về phía cô.

Ánh mắt cô mờ mịt, cánh môi đỏ tươi, phút trước giãy giụa khiến cô vô tình phơi bày ra một làn da trắng nõn, mỗi một tấc cũng làm cho hắn cảm thấy nuốt khó khăn.
Bất kỳ người đàn ông nào cũng đều muốn một cô gái như vậy.

“Bất kỳ”!

Đột nhiên trong đầu Quan Chấn Ngôn thoáng qua một màn ngoài cửa lúc nãy.

“Anh cảnh cáo em, cách xa Quan Ngữ một chút.” Bỗng dưng Quan Chấn Ngôn trầm giọng ra lệnh.

“Anh. . . . . . có ý gì?” Tay Đỗ Nhược Đồng nắm chặt thành quả đấm, không muốn theo suy đoán của hắn mà sinh lòng tức giận.

“Em là một mỹ nhân xinh đẹp mà Quan Ngữ lại là người anh tuấn, anh không muốn nghe bất kì lời đồn nào về chuyện vợ của mình ngoại tình.” Quan Chấn Ngôn trực tiếp nói, ánh mắt di chuyển không nhìn cô.

“Anh so với Quan Ngữ cũng không khó coi.” Thậm chí, khí chất âm lãnh của hắn so với Quan Ngữ còn làm cho người ta phải liếc mắt.

“Vậy sao? Tại sao em lại sợ anh?” Tầm mắt Quan Chấn Ngôn dừng trên đôi môi run rẩy của cô.

“Em không sợ anh, bởi vì sự hiểu lầm của anh khiến em phẫn nộ đến phát run. Quan Ngữ là em trai của anh, em có chừng mức, hi vọng về sau anh không nên nói những lời vũ nhục em như thế nữa .” Đỗ Nhược Đồng kiêu ngạo mà ngẩng cằm lên.

“Anh cảm thấy tốt nhất em nên sợ anh.” Bàn tay Quan Chấn Ngôn che ở cổ của cô, chiếc cổ trắng mịn trong tay hắn giống như một gốc cây bách hợp yếu ớt, tùy thời đều có thể bị chặt đứt

“Tại sao?”

“Bởi vì anh có thói quen phá hủy tất cả những người nào hay vật gì không sợ anh.” Hắn nói nhỏ, cánh môi quỷ dị giống như là chưa từng mở ra.

Bỗng dưng Đỗ Nhược Đồng rùng mình một cái, nhanh đến nỗi cô không kịp ngăn cản

Sự lạnh lẽo chui vào từng tấc trên cơ thể của cô, khiến cô cảm thấy lạnh quá. Là ánh mắt quá lạnh lẽo của hắn, hay do máy điều hòa trong phòng trở nên lạnh đây?

“Chỉ cần em ở trước mặt người ngoài, giả bộ hình tượng vợ chồng ân ái, anh sẽ không can dự vào cuộc sống của em, bất kể thứ gì em cần có thể tùy tiện lấy. Về phần nghĩa vụ vợ chồng giữa chúng ta, khi nào thực hiện. . . . . .” Thấy cô lập tức nín thở, hắn cố ý thả chậm giọng lại, nói “Yên tâm đi, anh sẽ tốt bụng nói trước nói cho em .”

Nhất định phải như vậy sao? Đỗ Nhược Đồng không tự chủ được mà lắc đầu.

Cô lắc đầu là bày tỏ cô không muốn thực hiện” nghĩa vụ vợ chồng” sao? Quan Chấn Ngôn buồn bực trong lòng, bởi vì đè nén tâm tình mà cánh môi khẽ co quắp.

“Ngày mai anh phải đi nước ngoài.” Quan Chấn Ngôn quay đầu chạy lấy người.

“Cái gì?”

“Anh phải đi công tác một tuần lễ.” Hắn thích ở lại nước ngoài hơn. Người ngoại quốc so người trong nước thì hiểu được việc tôn trọng người, sẽ không ai liếc mắt với hắn, hoặc hỏi thăm vết sẹo lúc trước của hắn.

“Em giúp anh chuẩn bị hành lí” Cô theo sát sau lưng hắn, định giúp hắn.

“Em không cần lấy lòng anh.”

“Người vợ muốn vì chồng của mình làm chút gì đó, cũng coi là lấy lòng sao?” Cô thử dò xét đưa tay muốn chạm cánh tay của hắn.

“Không cần thiết!” Bịch một tiếng, Quan Chấn Ngôn đóng cánh cửa ngăn cách giữa hai người.

Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc nhìn cánh cửa một cách nặng nề, có cảm giác như mình đã bị đuổi vào lãnh cung.

Cô cầm tay nắm cửa, muốn mở ra, nhưng cửa đã khóa lại.

Đỗ Nhược Đồng vỗ trán, vô lực dựa vào vách tường, kinh ngạc mà nhìn cánh cửa ngăn cản hai người

Đây là gì! Ngay tại đêm tân hôn, chồng của cô đem cô nhốt ở ngoài.

“Phu nhân, cô đã ngủ chưa?” Cửa phòng của cô bị gõ hai cái.

“Còn chưa.” Đỗ Nhược Đồng đáp một tiếng, cúi đầu sửa lại áo ngủ, tiến lên mở cửa.

Lão quản gia bưng một chiếc khay gỗ, cười khanh khách đứng ở ngoài cửa.

“Có chuyện gì không?” Đỗ Nhược Đồng dịu dàng hỏi.

“Tôi giúp cô pha một ấm trà hoa hồng.” Bạch mẹ nói.

“Cám ơn.” Đỗ Nhược Đồng kinh ngạc nói.”Bà làm sao biết thói quen trước khi ngủ của tôi. . . . .”

“Quan tiên sinh đã thông báo.”

“Anh ấy. . . . . .” Lại một lần khiến cho cô á khẩu không trả lời được.

“Phu nhân, hôm nay tôi nói thế này có chút dư thừa, Quan tiên sinh là người ngoài lạnh trong nóng. Chỉ cần cô dùng tấm lòng chân thành đối đãi, cô sẽ phát hiện ngài ấy thật sự là người rất tốt.” Bạch mẹ tha thiết nói, trên khuôn mặt hiền lành hiện lên ý nghĩ muốn cùng người khác chia sẻ.

“Tôi sẽ cố gắng.” Đỗ Nhược Đồng chỉ có thể trả lời như vậy, không có hơi sức mà nói nữa. Tối nay cô đã trải qua quá nhiều cảm xúc, cô cần một chút thời gian để tiêu hóa chúng.

“Cám ơn, ngủ ngon.”

Đỗ Nhược Đồng nhận lấy khay trà hoa hồng trong tay Bạch mẹ, đóng cửa lại lần nữa.

Rót một chén trà hoa hồng, hít thật sâu một hơi thưởng thức mùi thơm hoa hồng, cô lại nhíu mày.

Người ngoài thì hình dung hắn là ác ma máu lạnh, nhưng người trong nhà lại rối rít thay hắn biện minh. Rốt cuộc ai mới là Quan Chấn Ngôn thật sự ?

Đỗ Nhược Đồng cầm chén sứ trắng, đi trở về trước bàn trang điểm, nhìn hộp dây chuyền ngọc trai đặt ở trên bàn .

Hắn có tiền có thế, quả thật không có gì không mua được, nhưng lễ vật muốn nhận được, trước hết luôn phải làm việc cực nhọc.

Tính đến trước mắt mới chỉ có ý định làm người thân của Quan Chấn Ngôn, đây là sự thật không thể chối cãi. Mà cô nếu gả cho hắn, ít nhất cũng nên được tôn trọng như “khách” chứ.

Mặc dù, cô không cho là Quan Chấn Ngôn sẽ dùng phép lịch sự mà xử sự với cô. Nhưng, cô không thể nào chưa thử đã buông tay.

“Quan Chấn Ngôn. . . . . .” Đỗ Nhược Đồng gọi tên của hắn, sau đó nâng chén đem trà hoa hồng uống một hơi cạn sạch, cũng đem tên tuổi của hắn nuốt vào trong miệng.

Bề ngoài cô nhìn nhu nhược, nhưng lại không ngoan ngoãn chịu thua.

Chồng của cô, tốt nhất là nên nhanh chóng chấp nhận điểm này.

Ngày mai, cô sẽ vì hôn nhân của mình mà cố gắng.

Ngày mai, cô cũng sẽ đi tìm bác sĩ khoa phụ sản lấy thuốc tránh thai. Trước khi hôn nhân của cô rõ ràng, cô sẽ không để bảo bối tham gia vào cuộc hỗn chiến này.

Ai! Đỗ Nhược Đồng nằm lên giường.

Trong đêm tân hôn mất ngủ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: