Dạy dỗ ác ma – Chương 1.1

Cô kết hôn cùng một nam nhân gặp mặt mới hai lần.

Không nên nói bọn họ mới chỉ gặp mặt hai lần, dù sao, bọn họ đã từng học cùng một trường đại học.

Quan Chấn Ngôn là học trưởng của cô, là nhân vật uy danh lẫy lừng trong trường .
Hắn là người văn võ song toàn, gia thế hạng nhất lại khiêm nhường lễ độ. Hắn, không chỉ là hội trưởng hội học sinh, mà còn là đội trưởng đội bóng rổ, chủ tịch câu lạc bộ tranh luận. . . . . . Tóm lại, danh tiếng, chức vụ trong trường, tất cả đều rơi hết vào người hắn. Đó là còn chưa nói tới những danh hiệu hắn đạt được bên ngoài trường và quốc tế, nhiều đến mức khiến cho người ta chỉ có thể nghẹn họng mà nhìn trân trối.

Sau đó, náo nhiệt cũng chỉ kéo dài đến năm thứ tư.

Năm đó, hắn bị tai nạn xe, chỉ trong một đêm mà biến mất không tung tích, từ đó không công khai lộ diện nữa.

Có người nói hắn bị hủy dung, có người nói hắn phải sống đời sống thực vật, có người nói đầu óc hắn có vấn đề. Có người nói, có người nói, có người nói. . . . . . Ở trong trường tin tức của hắn được mọi người bàn luận xôn xao.

Chỉ là, lời đồn đại đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.

Một năm sau, không ai lại nhắc đến Quan Chấn Ngôn nữa, mà Đỗ Nhược Đồng cũng quên mất Quan Chấn Ngôn là nhân vật như thế nào.

Cho đến vài năm sau, tại Mỹ, Quan Chấn Ngôn đã thành lập một công ty mạng, dựa trên sự tỉ mỉ, tinh tế, trở thành một chuyên gia mạng có giá trị hơn trăm tỷ, trở lại trong nước, mọi người lại một lần nữa hăng hái nhắc đến những chuyện trước kia “Có người nói”, cũng lại bắt đầu ca tụng Quan Chấn Ngôn, cùng phong cách máu lạnh, thủ đoạn kinh người của hắn.

Đỗ Nhược Đồng chưa bao giờ đặc biệt quan tâm tới tin tức của Quan Chấn Ngôn, bởi vì cô cho rằng cô cùng học trưởng là người của hai thế giới khác nhau.

Cho đến một tháng trước, cô cùng hắn hẹn hò.

Cho tới hôm nay, bọn họ kết hôn.

Tối nay, là đêm tân hôn của cô.Nhưng đối với Đỗ Nhược Đồng mà nói, Quan Chấn Ngôn vẫn là một người xa lạ

Đỗ Nhược Đồng ngồi trước bàn trang điểm, xóa đi hết lớp trang điểm, khuôn mặt sau lớp trang điểm tái nhợt, cùng với hai phiến môi bị cắn đến sưng hồng.

Nước mắt của cô không khống chế được, hô hấp nhỏ dần giống như sẽ không thở nữa.

Trên thực tế, cô khẩn trương đến mức muốn té xỉu.

Là cô gái hiện đại, đêm tân hôn cũng không kinh khủng đến nỗi khiến cho sắc mặt cô trắng bệch, mà nguyên nhân khiến cho cô khẩn trương là…..

Từ hẹn hò đến đêm tân hôn, cô mới gặp mặt Quan Chấn Ngôn có hai lần!

Bình thường cô được nói là một người tính tình trầm ổn. Nhưng bảo cô cùng một nam nhân xa lạ lên giường quả thật là đòi mạng. Điều này cũng khiến cho cô cảm thấy kinh hoàng và luống cuống.

Thậm chí bọn họ còn chưa đính hôn, vì Quan Chấn Ngôn nói ngại phiền phức.

Tất cả quyết định giữa bọn họ đều do Quan Chấn Ngôn ra lệnh. Mà gia đình của cô đối với việc bỗng nhiêncô biến thành phượng hoàng bay lên cao, chỉ biết sốt ruột quạt gió đốt lửa, chọn lựa nghe theo hắn.

Cho nên, không có ai, không có bất kỳ một người nào, có thể thông cảm cho sự khẩn trương đến đau bụng của cô.

Cô nên làm gì bây giờ?

Đỗ Nhược Đồng bịch một tiếng nằm ở trên bàn trang điểm, cô mơ hồ thở hổn hển nhìn vào gương, nhìn thấy trong gương phản xạ chiếu chiếc giường cùng tấm màn tơ lụa. Giường lớn treo tấm màn tơ lụa mềm mại, trên mặt giường rải đầy cánh hoa hồng của Pháp. Còn có chất liệu ren tơ lụa trên người cô, tất cả đều nhắc nhở cô chuyện sẽ xảy ra kế tiếp.

Trong nháy mắt dung nhan Quan Chấn Ngôn lạnh lùng thoáng qua trong đầu Đỗ Nhược Đồng , bỗng dưng cô rùng mình một cái, nổi cả da gà.
Cốc cốc.

A! Đỗ Nhược Đồng che miệng, kịp thời ngăn lại thiết thét sắp bật ra.

Cốc cốc.

“Đợi. . . . . . Xin chờ một chút!” cả người Đỗ Nhược Đồng kinh hoàng nhảy lên, cô đè ép ngực, sợ trái tim nhảy ra ngoài. Khuôn mặt của cô ửng hồng, điều trớ trêu là, sự ửng hồng kia giống như cô là tân nương đang vui mừng.

Đỗ Nhược Đồng kéo chặt áo ngủ màu trắng, từ từ đi tới cửa, mở ra, mái tóc dài buông xuống vai, ngũ quan thanh tú, bên má còn có lúm đồng tiền, cô đối diện nam nhân trước mặt mỉm cười.

Là Quan Ngữ, em trai của hắn.

Đỗ Nhược Đồng thở phào nhẹ nhõm.

Trên thực tế, từ hẹn hò đến kết hôn, có việc gì liên quan đến chú rể đều do Quan Ngữ ra mặt giải quyết. Vì vậy, số lần cô cùng Quan Ngữ gặp mặt không tính là ít.

“Quan Ngữ, em tìm chị có việc ư?” Cô dịu dàng hỏi, trên mặt thanh lịch mỉm cười.

“Oa! Chị dâu, chi rất đẹp nha.” Quan Ngữ thấy cô ăn mặc màu trắng tinh khiết như vậy không khỏi kinh ngạc mà huýt gió.

“Cám ơn.” Đỗ Nhược Đồng cười nhạt, khẩn trương đến nỗi dạ dày muốn co ép lại.

“Đồ trang sức này là do anh trai bảo em mang cho chị.” Quan Ngữ đưa cho Đỗ Nhược Đồng một hộp trang sức màu lam bằng nhung.

Đỗ Nhược Đồng nhận lấy hộp trang sức, cau mày lại. Những ngày này, quanh quẩn trong đầu cô có rất nhiều bất an, không tự chủ được thốt ra.

“Tại sao anh ta không tự đưa cho chị?”

“Anh trai có thói quen ở trong thư phòng giải quyết công việc đến mười một giờ nên bảo em mang cái này cho chị”

“Công việc? Nhưng hôm nay là ngày …. ” Đỗ Nhược Đồng mím chặt làn môi, cố gắng khống chế tâm tình của mình.

“Hôm nay là ngày anh ấy kết hôn, anh ấy nên nghỉ ngơi thật tốt , đúng không? Em cũng nói như vậy cho anh trai biết, nhưng anh ấy không nghe.” Quan Ngữ khoanh hay tay lại, trong mắt lóe lên tia sáng bướng bỉnh.”Có lẽ chị dâu nói, có thể anh ấy nghe cũng không chừng.’’

“Vậy sao? Chị muốn nhưng chỉ sợ anh ấy lại cảm thấy bị người khác làm phiền thôi .” Đỗ Nhược Đồng miễn cưỡng cười nhạt.

Muốn cô đi khuyên một người chồng xa lạ không cần làm việc trong đêm tân hôn ư?

Cô không làm được điều đó

“Chị dâu, chị nhanh mở chiếc hộp ra, xem có thích không?”. Quan Ngữ thúc giục.

Đỗ Nhược Đồng mở hộp vuông ra, sự chói sáng của ngọc trai khiến cô lóa mắt.

Cô thích nhất là đồ trang sức bằng ngọc trai, bởi vì ánh sáng của ngọc trai dịu dàng khiến cho cô có vẻ trang nhã, cũng nổi bật lên màu da óng ánh của cô. Mà Quan Chấn đưa cho cô quà tặng này, là dây chuyền của hãng Chanel mới có ở Đài Loan, giá thị trường hơn ngàn vạn!
“Làm sao mà anh ấy biết chị thích ngọc trai?” Giọng nói của Đỗ Nhược Đồng vẫn nhu hòa như cũ, nhưng trong lồng ngực cảm xúc lại tán loạn. Tâm tình kia không phải là do giá trị của ngọc trai, mà bởi vì tấm lòng của Quan Chấn Ngôn.

“Anh trai biết rất nhiều về chuyện của chị.” Lời nói của Quan Ngữ có ngụ ý .

“Làm sao anh ấy biết? Không phải anh ấy không thường ra khỏi cửa sao?”

Đúng vậy, nghĩ lại, cô mới phát hiện gian phòng này cũng trang trí giống sở thích của cô. Đỗ Nhược Đồng vừa nghĩ tới đây, bởi vì không hiểu mà nhíu mày chặt hơn.

“Chỉ cần có tâm, muốn biết chị yêu thích thứ gì, không phải là việc khó” Quan Ngữ cười đáp. Hắn phụng mệnh anh trai, thời gian này chuẩn bị toàn bộ những gì chị dâu thích, cố gắng thu góp tự liệu về chị dâu.

“Vậy sao?”

“Đúng vậy, anh trai vô cùng để ý chị nha. Mà nếu chị đã dâu yêu thích phần quà tặng này chắc không ngại qua thư phòng nói một tiếng cảm ơn chứ.” Quan Ngữ dùng ngón tay chỉ chỉ cửa thư phòng.

Đỗ Nhược Đồng cúi đầu không nói, cô vuốt ngọc trai trong chiếc hộp vuông, không hiểu tại sao Quan Ngữ liên tiếp muốn cô tới bên cạnh Quan Chấn Ngôn. Cô cùng Quan Chấn Ngôn đã là vợ chồng, không sớm thì muộn cũng thân thiết, hiểu rõ nhau hơn, không phải sao?

Thật sự sẽ như thế sao? Đỗ Nhược Đồng nhớ tới ngay việc cả đêm tân hôn mà Quan Chấn Ngôn cũng muốn làm việc, không khỏi chán nản.

Đây là quan hệ hôn nhân cô muốn sao? Lạnh nhạt cả đời ?

Không .Cô không phải là người chưa cố gắng đã tuyên bố bỏ cuộc.

“Vậy chị sẽ đi nói một tiếng cảm ơn với anh ấy.” Đỗ Nhược Đồng ngẩng đầu lên, đôi mắt lóe lên tia sáng kiên định.

“Em biết là chị sẽ không để cho em thất vọng mà.” Quan Ngữ búng búng ngón tay, má lúm đồng tiền bên môi chợt lóe.

” Đừng mong đợi quá nhiều là được”

“Thì ra chị dâu cũng phản kích nha.” Quan Ngữ phá lên cười ha ha, vỗ một cái lên bả vai của cô.

Đỗ Nhược Đồng bị hành động của hắn làm cho sợ hết hồn, nhưng thấy hắn cười rất tự tại, cô không tự chủ được mà cười theo.

Cô có dự cảm, cô cùng người em chồng này sẽ trở thành bạn tốt. Quan hệ kì quái trong hôn nhân của cô mà có một bằng hữu thì quá tốt rồi.

“Chị dâu, anh trai em giao cho chị. Anh ấy không dễ ở chung những sẽ là một người đàn ông tốt yêu vợ.” Quan Ngữ thành khẩn nói.

“Bây giờ, chị đến thư phòng tìm anh ấy, có thể quấy rầy hay không?” Đỗ Nhược Đồng hỏi.

“Yên tâm! Chị đi tìm anh ấy tuyệt đối là chuyện vui mừng. Không phải là quấy rầy.” Quan Ngữ cười ha ha, vỗ bả vai của cô lần nữa, phát hiện mình càng lúc càng thích sự thông minh của chị dâu.

Đỗ Nhược Đồng chỉ cười không nói, chỉ là trong lòng lại than nhẹ một tiếng.

Đúng vậy, nếu như cô không muốn cùng Quan Chấn Ngôn như người xa lạ thì phải tích cực trong cuộc hôn nhân này.

Mới ngày đầu tiên tân hôn. . . . . .Quan Chấn Ngôn nghe thấy tiếng cười to của Quan Ngữ cùng tiếng mỉm cười của vợ yêu.

Vì vậy, cửa thư phòng vốn định mở ra nhưng lại nhanh chóng đóng lại.

Quan Chấn Ngôn bắt đầu ghét sự sơ ý lơ là của mình, nếu như hắn không quên tài liệu trong xe mà xuống lấy thì cũng không phải nghe thấy âm thanh trò chuyện vui vẻ như thế này.

Trong ngực dâng lên sự tức giận khiến gân xanh của hắn nổi đầy tay.

Trên khuôn mặt có một đôi mắt đen tức giận tỏa sáng, giống như dã thú, chỉ muốn xé rách tất cả mọi thứ trước mắt.

Cô nói chuyện cùng Quan Ngữ sẽ có vẻ mặt gì đây?

Là một tiểu thư khuê các? Hay nụ cười đơn thuần như khi học đại học

Quan Chấn Ngôn mím chặt môi, đè nén tiếng gầm nhẹ nơi cổ họng. Hắn nhắm mắt thật chặt lại, ở trong bóng tối suy nghĩ về việc sống chung.

Tối nay, hắn không để ý đến công việc, hắn tốn quá nhiều thời gian nghĩ tới đêm tân hôn cùng người vợ xuất chúng, khuôn mặt ưu nhã, mọi cử động đều toát ra vẻ nhã nhặn, lại không kiêu căng như những cô gái khác.

Hắn bỗng nhiên mở mắt ra, nóng nảy đi qua đi lại bên trong phòng, máy điều hòa trong nhà đã để 19 độ, cũng không khiến hắn hạ lửa giận.

Quan Chấn Ngôn đưa tay vuốt vết sẹo từ ngực trái cho đến bụng, cho dù phẫu thuật mấy lần, vết sẹo đã không còn dọa người như trước, nhưng đối với bất luận người nào mà nói, chỉ nhìn cũng cảm thấy kinh hoàng.

Hắn không thường ra khỏi cửa bởi hắn không muốn thấy những ánh mắt tò mò của người khác.
Nếu như cô nhìn thấy vết sẹo dài như vậy, đáng sợ như vậy, cô có cảm thấy ghê tởm không?
Quan Chấn Ngôn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt lạnh lùng phản chiếu từ sàn đá cẩm thạch màu đen, những tin đồn bên ngoài đột nhiên nhảy vào trong đầu hắn.

Ác ma máu lạnh!

Khóe môi hắn nhếc lên, vì vậy mà khuôn mặt càng thêm tà mị .

Hắn biết lời đồn bên ngoài, nói hắn là kẻ ngạo mạn, cuồng ngạo tự đại, không tiếp xúc cùng nhân viên, chỉ lấy đánh giá thành tích, sáp nhập các công ty khác tuyệt đối không nhân nhượng, máu lạnh, vô tình.

Nhưng, hắn không quan tâm.

Cho dù các xí nghiệp khác ghét hắn, thì sao? Cho dù truyền thông phê bình hắn tác phong tàn nhẫn, thì sao? Không phải hắn vẫn cưới được một người vợ cao quý như ngọc trai sao.
Dù sao, Đỗ Nhược Đồng cũng là con gái của một xí nghiệp truyền thống, ở hoàn cảnh kinh tế sa sút, cô chỉ có thể đến bên hắn, để giúp đỡ sản nghiệp Đỗ gia.

Hắn cần gì phải vì lợi thế mà hao tổn tinh thần? Cô trò chuyện vui vẻ cùng Quan Ngữ thì có quan hệ gì đến hắn ?

Hắn chỉ cần nói cho cô biết, yêu cầu của hắn đối với hôn nhân như vậy là được.

Hắn hạ lệnh, mà cô phải tuân theo, chủ yếu nhất là nội dung khế ước. Cô sớm hiểu điều này thì sẽ càng có lợi. Bởi vì hắn sẽ là một người chồng hào phóng!

Quan Chấn Ngôn xoay người, đi về phía một cái cánh cửa khác trong thư phòng

…… Đỗ Nhược Đồng đứng ở ngoài thư phòng mười phút.

Trong thư phòng dần lộ ra ánh sáng, nhưng bên trong lại không có người.

“Có người không?”

Đỗ Nhược Đồng gõ cửa mấy lần, nhưng lại không có ai lên tiếng.

Cô xoay nguời về phía gian phòng của mình, bước chân có vẻ chần chờ. Ngay cả cửa Quan Chấn Ngôn cũng không chịu mở ra thì làm sao cô có thể dám mở đây?

Cô đẩy cửa phòng ra, không khí lạnh truớc mặt khiến cô rét run.

Bỗng dưng cô ngẩng đầu, cảm giác có nguời nào đó đang nhìn mình chăm chú khiến cô ôm hai cánh tay, hốt hoảng nhìn xung quanh.

Góc sô pha, có ánh mắt như chim ưng đang chăm chú nhìn cô.

“Anh. . . . . . Tại sao lại ở chỗ này?” Đỗ Nhược Đồng hít vội một hơi, vội vàng đem mu bàn tay đến phía sau, muốn nắm chặt tay lại để cho mình có thể bình tĩnh hơn

Quan Chấn Ngôn không nói gì, hắn vắt chéo hai chân, quan sát mọi động tác của cô

Cô đang rất khẩn trương. Tiếng nói cũng trở nên run rẩy, khuôn mặt cũng không cuời, trên khuôn mặt đều thể hiện rõ tâm tình của cô. Hoặc là,cũng chưa biết chừng cô đang sợ hắn . Mặc dù hắn là chồng của cô, nhưng cũng là một người xa lạ.

“Em vẫn đứng ở ngoài cửa, tại sao không thấy anh đi vào?” Đỗ Nhược Đồng nhẹ giọng hỏi, không muốn vì sự trầm mặc trong phòng mà hít thở không thông

“Phòng của em cùng phòng của anh có một cánh cửa thông với nhau.” Quan Chấn dùng cằm chỉ vào cánh cửa thông sang thư phòng, ánh mắt vì vậy dừng lại trên vai của cô.

Phòng của em? Phòng của anh? Chân mày của cô nhíu lại, cảm thấy có gì đó không đúng
“Đây không phải là gian phòng của chúng ta sao?” Đỗ Nhược Đồng tiến lên một bước, nhìn chăm chú vào mắt hắn, dịu dàng hỏi

“Thư phòng cách vách là gian phòng của anh, gian phòng này là gian phòng của em. anh không hy vọng cuộc sống hôn nhân quấy nhiễu đến công việc cùng nghỉ ngơi của anh, anh có thói quen ngủ một mình .” Quan trọng hơn, căn bản hắn không muốn cho cô nhìn thấy sự đau nhức trên tay phải của hắn mỗi lúc trời mưa

Nói xong, Quan Chấn Ngôn mở to mắt, nhìn về phía sau của cô.

Đỗ Nhược Đồng nhìn gò má của hắn, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng thấy hơi thất vọng.

Hôn nhân của cô, lạnh nhạt đến vậy sao? Cô cũng biết thời gian chung đụng của bọn họ cũng không quá dài. Nhưng mà ngay cả ở cùng một phòng, nói chuyện cuộc sống một chút , tâm tình, đối với hắn cũng là chuyện khó sao?

Đỗ Nhược Đồng nhìn gương mặt của hắn, nội tâm từ từ hiện lên cảm xúc không chịu thua . Từ nhỏ đến lớn, bề ngoài cô nhu nhược nhưng nếu không đạt đuợc mục đích cô sẽ không từ bỏ. Cô không tin, giữa bọn họ cũng chỉ có thể dựa vào giấy kết hôn để duy trì cuộc hôn nhân thật mỏng manh này

“Cảm ơn anh đã tặng ngọc trai cho em, chúng thật đẹp.” Cô chuyển đề tài lần nữa.

” Chúng rất hợp với em”. Làn da của cô cùng ngọc trai rất giống nhau

“Tại sao anh lại lấy em”. Cô muốn biết một chút về đều này để biết mình phải cố gắng như thế nào.

“Em xinh đẹp, quen với việc xã giao, lại hiểu tri thức, lễ nghĩa.” Quan Chấn Ngôn nói mặt không thay đổi, nhìn phía sau cô, lạnh lùng hỏi: “Vậy tại sao em muốn gả cho anh?”

“Mẹ em là nguời vợ thứ hai, bà ấy vẫn hi vọng em gả cho một người giàu có nào đó để khiến bà ấy hãnh diện. Em cự tuyệt rất nhiều lời cầu hôn rồi, năm nay em cũng gần ba muơi cô hội cũng giảm bớt. Lúc này, anh xuất hiện, có thể giúp về mặt tiền bạc cho xí nghiệp nhà em. Trên mọi phương diện, anh đều là ứng cử viên tốt nhất cho chức rể hiền.” Cô cũng giấu giếm, dù sao sau này còn có cả một đoạn đừờng dài phía truớc phải đi

“Rể hiền?” Quan Chấn Ngôn nói rồi liếc nhìn cô một cái, mấy chữ này khiến hắn cuời nhạt, thế nhưng nụ cuời thoáng qua của hắn lại khiến khóe mắt cong cong.
Đỗ Nhược Đồng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười hưởng ứng.

“Xem ra nam nhân chỉ cần có tiền, cá tính kiêu ngạo một chút tất cả đều không quan trọng.”

Hắn hừ lạnh một tiếng.”Tóm lại, tốt nhất em nên rõ ràng, cuộc hôn nhân của chúng ta đều có mục đích, chính vì vậy mà đừng bày ra bộ mặt người bị hại truớc mặt anh”

“Em cũng không có cảm giác mình là người bị hại. Theo một mức độ mà nói, mọi người sẽ coi em như Ma Tước biến thành Phượng Hoàng.

“Một nam nhân có tiền bị một mỹ nữ bắt giam trong hôn nhân, không ai sẽ cho rằng chuyện này có chỗ quái dị.” Quan Chấn Ngôn ném ra mấy câu nói khinh thường, cảm thấy cô quá hoang đường. Ma Tước cùng cô vĩnh viễn sẽ không cùng cấp bậc.

Đỗ Nhược Đồng nhìn Quan Chấn Ngôn, thật là bị hắn làm cho lẫn lộn rồi. Bây giờ hắn đang an ủi cô, hay chẳng qua là hắn đơn giản phát biểu ý kiến của mình

Cô phỏng đoán, Quan Chấn Ngôn cũng có chút thích cô, nếu không, hắn sẽ không cưới cô. Nếu không, những điều kiện phù hợp mà hắn nói như”xinh đẹp” , ” xã giao quen thuộc ” , “tri thức lễ nghĩa” cũng rất nhiều người đạt được mà.

Nhưng, nếu như Quan Chấn Ngôn vì nhìn trúng mới cưới cô. Vậy tại sao khi bọn họ đã kết hôn, hắn lại luôn luôn muốn cô tránh xa hắn ?

Đỗ Nhược Đồng nhìn hắn hồi lâu, lại không có biện pháp lấy được bất kì đáp án nào từ khuôn mặt như pho tượng của hắn.

Hắn thậm chí còn không nhìn cô lấy một cái, ánh mắt của hắn từ đầu tới cuối đều nhìn ra phía sau cô

“Trừ chuyện chia phòng ngủ, anh còn muốn nói chuyện gì với em không?” Cô cố gắng phá vỡ cục diện bế tắc hiện tại

“Anh muốn một đứa con.” Quan Chấn rất nhanh nhìn cô một cái.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: