Cô gái thích khóc- chương 4.2

“A, cám ơn.” Cô nói cám ơn, quay đầu cười ha hả với hắn rồi cúi mình vái chào, phất tay một cái, cầm túi xách xuống xe, “Hẹn gặp lại.” Lời hẹn biến mất thì cả người cô cũng biến mất trong tầm mắt của hắn!

Âu Dương Vận Hàn thở dài, vội vàng xuống xe, đi vòng qua, đem Tống Tinh Tinh ngã xuống đất kéo lên.

Ôm cô leo lên lầu ba, hắn lắc đầu, nhớ lại hai năm trước trong một buổi tiệc, Hiểu Lạc cũng say, bất quá ít nhất cô ây còn uống vài chén rượu, tửu lượng Tinh Tinh thật là kém.

Từ trong túi xách của cô hắn tìm ra được chìa khóa mở cửa, Âu Dương Vận Hàn đem cô nửa ôm nửa kéo vào cửa, dùng tay bật đèn trong phòng, vừa thấy được bên trong phòng, hắn liền ngẩn ra. Đây là một, nói là căn hộ nhỏ cũng còn quá khoa trương, phòng bếp, phòng tắm, phòng ngủ tất cả cùng nhau, nhìn là có thể thấy, đồ đạc trong phòng cũng chỉ có một cái giường, một tủ sách, một cái ghế cùng một chiếc TV cũ, sạch sẽ nhưng không nhiều vật trang trí.

Thấy cảnh tượng đơn sơ này, lòng của Âu Dương Vận Hàn có chút đau, hắn khiến Tống Tinh Tinh ngồi lên trên giường, ngồi xổm người xuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trầm tĩnh của cô, dịu dàng nói: “Anh về đây, em phải cẩn thận biết không? Hảo hảo ngủ, ngày mai anh sẽ gọi cho em.”

Hắn đứng lên, Tống Tinh Tinh lại khóc, “Anh không đi có được không? Em không muốn một người.”

Bước chân của hắn chần chờ, xoay người lại nhìn thấy nước mắt của cô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là một mảnh đau thương.”Tinh Tinh, anh không thể ở chỗ này.”

“Tại sao không thể?” Tống Tinh Tinh kháng nghị hỏi, mím môi yên lặng rơi lệ, “Vận Hàn, em rất nhớ ba mẹ.”

Biết cô lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên cô kêu tên hắn,âm thanh mềm nhũn khiến lòng của hắn không khỏi giật mình, hắn lẳng lặng nghe cô nói chuyện, vì cô mà cảm thấy đau lòng.

“Nếu là ba mẹ không qua đời, em sẽ hkoong chỉ có một mình, em sẽ có rất nhiều người yêu, rất nhiều người ôm, nhưng là bọn họ đi nha. . . . . .” Cô tịch mịch( cô đơn) nói nhỏ, từng giọt từng giọt nước mắt rớt xuống, rượu cồn khiến cô trở nên yếu ớt, không cách nào suy tư rõ ràng, chỉ muốn làm việc theo ý nguyện của mình, mà cô không muốn hắn đi.

Hắn và cô đều trải qua sanh ly tử biệt, Tinh Tinh thương tâm khiến hắn cũng cảm động lây, từ trước đến giờ hắn luôn nhìn thấy cô cười vui vẻ, bây giờ nhìn bộ dáng rơi lệ của cô , trong lòng hắn rất khó chịu, ngồi vào trên giường, vươn tay để cho cô nhào vào trong ngực của hắn, nằm ở trên ngực hắn khóc, hắn lẩm bẩm an ủi cô.

Tống Tinh Tinh khóc đến mệt, an tâm tựa vào trước ngực của hắn, ôm hắn, “Vận Hàn, em cảm thấy thật an tâm, thật hạnh phúc. . . . . .” Cô than thở, hướng trong ngực hắn gần hơn.

Âu Dương Vận Hàn ôm cô, lần đầu tiên cảm giác từ mấy cái ôm, không phải là một cô gái nhỏ, mà là một nữ nhân, đường cong mềm mại của cô dán lên hắn, trên người trừ mùi rượu, còn có hương thơm nhàn nhạt, hô hấp nong nóng của cô phả lên cổ hắn, thanh âm êm ái bên lỗ tai hắn. . . . . .

Từ sau khi thê tử chết, ba năm qua đây là lần đầu tiên hắn ôm nữ nhân, không phải không có sự cám dỗ, không có lời mời, nhưng hắn không ngần ngại cự tuyệt, mà bây giờ ôm Tinh Tinh, hắn có chút phân tâm, hắn không uống rượu say, cũng không biết có phải hay không là do cồn rượu quấy phá, hắn bắt đầu cảm thấy nóng lên.

Mặt hắn căng thẳng, đem Tống Tinh Tinh đẩy ra, “Ngủ đi.” Hắn cau mày, ý thức được tình huống bây giờ thật sự ám muội, hắn không nên tiếp tục lưu lại.

Tống Tinh Tinh kéo tay áo của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương , “Đừng để em một mình, được không anh?”

Hắn cắn răng, “Tinh Tinh, anh phải đi nha.”

Cô không nói gì thêm nữa, vẻ mặt tương đối mất mác, “Em biết rồi.”

Âu Dương Vận Hàn đứng dậy, bước chân lại không thể rời đi, hắn do dự một lúc, nặng nề thở dài, lại trở về, ngồi xuống bên giường, đưa tay khẽ chạm vai của cô, “Tinh Tinh. . . . . .”

Cô nhào tới trong ngực hắn, “Anh đừng đi, em không muốn anh đi.”

Cô ấy chỉ đang say, Âu Dương Vận Hàn rất rõ điều này, bộ dáng bình thường của Tinh Tinh không phải như vậy, nhưng hắn để ý nhiều hơn là tâm tư đang rối loạn trong lòng hắn, hắn ôm Tinh Tinh, cảm giác như hô hấp không yên.”Tinh Tinh, mau ngủ đi.”

Cô ngoan ngoãn nằm ở trên giường, mơ mơ màng màng, mắt say lờ đờ cười đến ngọt ngào, kéo tay của hắn, nằm sang một bên, “Chỗ này để cho anh ngủ.”

“Tinh Tinh. . . . . .” Âu Dương Vận Hàn thở dài, âm thầm thề không bao giờ để cho cô uống rượu nữa.”Em không thể tùy tiện cùng đàn ông ngủ chung như vậy được.”

“Em không có tùy tiện, em chỉ muốn anh.” Cô dùng sức lôi kéo hắn.

Âu Dương Vận Hàn không yên, cả người té ở trên người cô, hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kiều mỵ của cô, vẻ mặt nhăn nhó, “Tinh Tinh, em không thể hấp dẫn đàn ồng như vậy.”

“E đang dụ dỗ anh sao?” Cô ngay thơ chớp mắt hỏi

“Không sai.” Âu Dương Vận Hàn cắn răng, dưới ánh đèn lờ mờ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn tỉ mỉ của cô, bởi vì nóng mà cô cởi ra nút áo áo sơ mi làm lộ ra làn da trắng ngần, hắn nghĩ tới tại sao lại để cho mình lâm vào tình cảnh này.

Men say khiến Tống Tinh Tinh trở nên lớn mật, cô đem tay hắn đặt ở trước ngực mình, dịu dàng nói: “Cho ngươi.”

Âu Dương Vận Hàn chưa từng gặp gỡ qua loại tình huống đáng chết này, thiên sứ cùng ác ma giống như giao chiến ở trong lòng hắn. Nhìn ánh mắt đơn thuần của cô ở khoảng cách gần, trong tây hắn là đường cong phái nữ đẫy đà mềm mại, trái tim của hắn cuồng loạn, thiên sứ dần dần cách xa, đầu óc của hắn trống rỗng, chỉ còn lại bản năng của phái nam đang thúc giục hắn. . . . . .

“Ừ. . . . . .” Trên ngực dịu dàng vuốt ve khiến Tống Tinh Tinh thoải mái ưm, cô chưa quen thuộc cảm giác này, nhưng một chút cũng không khẩn trương, bởi vì đối tượng là hắn —— cô thích người đàn ông này thật lâu thật lâu, bàn tay to của hắn dịu dàng, một hồi kích thích khiên cô không kìm hãm được mà run rẩy.

Hắn cúi đầu hôn cổ, dịu dàng triền miên, hôn da thịt cô tỉ mỉ , vốn là vuốt ve bộ ngực mềm mại trong tay, lúc này chuyển đến vuốt ve gương mặt của cô, từ cổ của cô hôn lên, nhẹ nhàng hôn môi, môi của cô mềm mại ấm áp, hơi run rẩy, đáng yêu khiến hắn nhịn không được mà mỉm cười.

Hắn rời đi môi của cô, nhìn thấy cô mở mắt, đối với hắn lộ ra một nụ cười ngọt ngào, cái nụ cười này khiến lòng hắn co rụt lại, ánh mắt tín nhiệm của cô, thậm chí mang theo tình yêu. . . . . .
Mà hắn…… đáng chết đang làm gì? !

Hai tay hắn nắm thành quyền, âm thầm cắn răng, dịu dàng vuốt ve Tống Tinh Tinh nói, “Ngủ đi, anh sẽ ngủ cùng em.”

Cô gật đầu một cái, an tâm cầm tay của hắn, không bao lâu liền ngủ thật say.

Cặp mắt Âu Dương Vận Hàn nhìn về phía trước, hối hận nghĩ, tại sao mình lại mất khống chế đến mức này?

Hắn vẫn không liên lạc với cô. . . . . .

Vì thế, Tống Tinh Tinh u buồn chừng mấy ngày. Hắn nói hôm sau sẽ gọi điện thoại cho cô , nhưng hôm sau khi cô tỉnh lại, lại chỉ còn mỗi mình cô, hắn đã rời đi, sau hôm đó cô cũng không nhận được bất kỳ cú điện thoại nào từ hắn.

Hắn. . . . . . Không phải muốn cô hay sao? Cô rất quan tâm. Ngày đó giống nhưu một giấc mơ vậy, hắn đưa cô về nhà, ôm cô, hôn cô, lồng ngực ấm áp cùng cái vuốt ve dịu dàng của hắn cho đến bây giờ vẫn quanh quẩn trông đầu cô, mặc dù ngày đó cô say, nhưng vẫn có thể nhớ xảy ra chuyện gì. Đối với cô mà nói, ngày đó là tất cả đều làmộng đẹp, chẳng qua hôm nay tỉnh mộng, không có gì lưu lại cả.

Hắn đến tột cùng là nghĩ như thế nào? Có phải hay không cảm thấy cô quá tùy tiện? Hoặc cảm thấy thật xin lỗi thê tử qua đời của hắn?

Tống Tinh Tinh bất an đi qua đi lại ở trong nhà, tầm mắt vẫn nhắm hướng điện thoại di động. Cô thật nhớ thanh âm của hắn, bây giờ hắn đang ở công ty làm việc ư? Cô không muốn quấy rầy hắn, nhưng cô thật sự rất nhớ hắn.

Trước kia hắn đối với cô mà nói, chỉ là một ảo ảnh xa xôi, nhưng trong khoảng thời gian này gần đây, cô nhìn thấy hắn dịu dàng săn sóc, đáng tin cậy, ổn định, còn có tình cảm thâm tình của hắn dành cho thê tử, hắn như vậy làm sao có thể khiên cô không thương hắn đây

Cô biết mình không xứng với hắn, cô không có gì cả, có cũng chỉ là tấm lòng, cô có thể cho hắn cũng chỉ là tấm lòng chân thậ, nhưng hắn muốn sao?

Quen nhau 7, 8 tháng , mỗi khi hắn nhắc đến thê tử qua đời thì giọng nói luôn dịu dàng cùng tiếc nuối, cô biết hắn còn yêu thê tử của hắn, “Thê tử của hắn đã chết ba năm nhưng hắn dối với cô ấy vẫn nhớ mãi khoogn quên, thê tử của hắn nhất định rất dịu dàng, rất hoàn mỹ? Tống Tinh Tinh chán nản, cô vừa bắt đầu cũng biết cô cùng hắn là không thể nào, cô không thể nào thay thế được địa vị của cô ấy trong lòng hắn, cô cũng chưa từng nghĩ muốn thay thế, chỉ cần có thể ở bên cạnh hắn, nhìn hắn, thế là đủ.

Nhưng là, hiện tại cô phát hiện thật khó, thật sự rất khó khăn. Cũng bởi vì hắn qua đêm ở nơi này, cùng cô hơi thân mật một chút, cô liền bát đầu có lòng tham sao?

Cô chần chờ đưa tay cầm điện thoại di động lên. Cô thật nhớ hắn, cô đã nhịn ba ngày. Cô hít sâu, mặc dù bất an, nhưng cô vẫn kiên quyết dứt khoát đè xuống số điện thoại kia để không gọi cho hắn nhưng. . . . . .

Âu Dương Vận Hàn đúng là ở trong phòng làm việc, chẳng qua  hắn không ở một mình, Mạc Tu Bình cũng ở đây, khi thời điểm điện thoại di động vang lên, hắn đang nghe Mạc Tu Bình nói chuyện. Lấy điện thoại di động ra, vừa nhìn, Âu Dương Vận Hàn hơi nhếch môi, nhìn Mạc Tu Bình mắt yên ổn, đi tới bên cạnh, tiếp điện thoại di động lên.”Uy.”

“Uy.” Tống Tinh Tinh nắm chặt điện thoại di động, trong nháy mắt chợt nghe thanh âm quen thuộc của hắn, những giọt nước mắt bắt đầu ứa ra, côcố gắng khống chế mình, không muốn hắn biết cô đang khóc.

Hồi lâu Âu Dương Vận Hàn không lên tiếng, hắn thâm trầm thở ra một hơi, thanh âm cứng ngắc nói: “Gần đây thế nào?”

Câu hỏi này khiến Tống Tinh Tinh cảm thấy buồn, khẩu khí của hắn hời hợt, tuyệt không giống như hắn trong mấy tháng này, hắn không phải thật hối hận? Hoặc là ghét cô?”Anh không có gọi điện thoại , em cảm thấy rất buồn.”

Cô thẳng thắn khiến Âu Dương Vận Hàn cắn răng, áo não vì mình mềm yếu, ở trên thương trường tung hoành nhiều năm, hắn chưa bao giờ khó xử như vậy “Ngày đó anh rất xin lỗi.”

Xin lỗi? Tống Tinh Tinh lắc đầu, mặc dù hắn không thấy được, nhưng cũng có thể biết cô muốn không phải là lời xin lỗi của hắn a! Cô cần chính là. . . . . . Cô cần chính là. . . . . . Thứ cô muốn hắn vĩnh viễn cấp không nổi, bởi vì hắn đã sớm cho thê tử. “Không cần xin lỗi? Cám ơn anh ngày đó đưa em về.”

Âu Dương Vận Hàn trầm mặc, cho dù thanh âm của cô nhẹ nhàng, thế nhưng hắn lại hiểu tâm tình của cô tuyệt không nhẹ nhõm, không biết vì sao a, hắn hiện tại rất hiểu rõ Tinh Tinh.”Kia sau. . . . . . Anh sai rồi, ngươi không phải nếu đặt ở trong lòng.”

“Anh có phải hay không cảm thấy em rất tùy tiện? , chỉ cần say, đối với ai cũng có thể như vậy?” Cô hỏi, rất muốn hiểu rõ ý nghĩ của hắn.
“Không có.” Âu Dương Vận Hàn trả lời mà không cần suy nghĩ, hắn không có cảm thấy Tinh Tinh tùy tiện, ba ngày qua hắn luôn bị đè ép bởi lương tâm của hắn .

Tống Tinh Tinh mỉm cười một cách khổ sở, ít nhất. . . . . . Ít nhất hắn không có cảm thấy cô tùy tiện.”Em muốn nói cho anh biết, nếu như. . . . . . Nếu như không phải là anh, em sẽ không làm như vậy, cho dù em uống say.” Cô lấy dũng khí nói, lời nói này đến gần với tỏ tình, cô khẩn trương chờ hắn đáp lại.

Âu Dương vận hàn trầm mặc một lát, “Em biết mình đang nói gì không?” Cô nói là cô đối với hắn có ái mộ, ít nhất cô đang lầm tưởng thích là mình thích hắn. Hắn biết Tinh Tinh đối với hắn có cảm tình, thế nhưng cũng không phải làtình cảm nam nữ, đêm đó cô rất yếu ớt, có lẽ đó chính là nguyên nhân cô cho rằng mình yêu của hắn.

“Em dĩ nhiên biết.” Cô rũ xuống bả vai, môi dưới đã bị mình cắn ra một hàng dấu răng. Rất dễ nhận thấy , hắn một chút cảm tình đối với cô cũng không có, ngày đó. . . . . . Thật chỉ là một giấc mộng. Nghĩ đi nghĩ lại, nước mắt lại rơi, cô hít sâu, nhưng vẫn không tránh được nức nở.
Âu Dương Vận Hàn biết cô đang khóc,  mà hắn cũng rất khó chịu, cầm điện thoại di động không biết nên nói gì cho phải, quay đầu nhìn lại, Mạc Tu Bình đang tò mò nhìn hắn, chau chau mày không tiếng động hỏi, “Vấn đề của đàn bà?”

Hắn lắc đầu, quay đầu lại nói:với Tống Tinh Tinh “Ngày đó là anh không đúng, về sau anh đảm bảo sẽ không xảy ra nữa, hi vọng em có thể tha thứ cho anh, hơn nữa. . . . . . Quên chuyện này đi, được không?”

Hắn cự tuyệt rõ ràng, tinh thần Tống Tinh Tinh sa sút không dứt, thật là muốn khóc rống một trận.

“Tinh Tinh? Em ở đấy nghe sao?”

“Ừ.” Giọng mũi của cô nồng đậm, biết rằng nếu mình nói tiếp có thể sẽ không khống chế được mà khóc ra thành tiếng.”Xin lỗi quấy rầy anh làm việc, vậy. . . . . . Cứ như vậy.” Cô cầm điện thoại di động, nhưng không có tính toán, còn muốn nghe thanh âm nhiều hơn nữa của hắn.
Âu Dương Vận Hàn mím môi, “Ừ, hi vọng em tìm việc làm thuận lợi.”

Nghe hắn tựa hồ ý tứ không muốn cúp điện thoại, Tống Tinh Tinh lấy dũng khí, thận trọng hỏi: “Lần sau chúng ta lúc nào thì gặp mặt ?”

Lần sau? Âu Dương Vận Hàn cười khổ, hắn không biết mình khi nào mới có thể đối mặt với Tinh Tinh mà không cảm thấy áy náy, huống chi cô tựa hồ nghĩ sai cảm tình đối với hắn rồi, hắn không muốn sẽ tiếp tục khiến cô lún sâu vào cảm giác đối với hắn, hoặc một đoạn thời gian không thấy mặt sẽ tương đối có lựa chọn tốt hơn.

“Công ty gần đây có chút bận,lần sau lại nói được không?”

Hắn luôn bẩn rộn, mỗi ngày luôn ở công ty đến buổi tối 8, 9 giờ, nhưng luôn là rút ra thời gian dành cho cô, thế nhưng hôm nay hắn lại lấy cớ công việc để cự tuyệt cô. trong lòng Tống Tinh Tinh rất đau, mộng đẹp tỉnh, cô lại không muốn đối mặt thực tế.”Em hiểu, vậy. . . . . . anh làm việc đừng để mệt mỏi, chăm sóc thân thể.”

Kết thúc cuộc trò chuyện, sau đó, lòng của Âu Dương Vận Hàn vẫn rất nặng nề, hắn sững sờ nhìn điện thoại di động, cho dù hắn. ……… như thế này khốn kiếp, Tinh Tinh nhưng vẫn dịu dàng quan tâm hắn.

Ngày đó. . . . . . Hắn thật không biết mình là gặp cái quỷ gì, hắn từ trước đến giờ luôn tự khắcchế, nhiều dẫn hắn hơn nữa hấp cũng có thể vượt qua, tại sao ngày đó lại không khống chế, cư nhiên ra tay với Tinh Tinh?

Hắn biết rõ mình thích Tinh Tinh, thế nhưng không liên quan tình cảm nam nữ; hắn coi trọng Tinh Tinh, bởi vì cô là bạn bè của hắn. Nhưng đáng chết , đêm hôm đó thời điểm ôm Tinh Tinh, hắn cơ hồ không nghĩ tới Duyệt Lăng!

Âu Dương Vận Hàn lắc đầu, có chút phiền não, nghĩ đến thanh âm sa sút cảu Tinh Tinh cùng tiếng khóc ẩn nhẫn, cảm giác mình quả thật hồ đồ!

Mạc Tu Bình yên ổn ngồi bên cạnh nhìn hắn, nhìn thấy hắn từ trước đến giờ luôn tỉnh táo, coi trọng hiệu suất, mới vừa rồi chẳng những mất mười phút nói chuyện diện thoại, nội dung nói cũng không có ý nghĩa gì. Hiện tại, Vận Hàn cư nhiên đang ngẩn người, điều này làm cho hắn cảm thấy cực kỳ ly kỳ, không nhịn được vỗ lên trên vai Vận Hàn, “Thế nào? Đừng nói với mình mới vừa rồi người nói với cạu không phải là đàn bà.”

Âu Dương Vận Hàn mặt không chút thay đổi nhìn hắn một cái, trở lại sau bàn công tác ngồi xuống, không để ý tới vấn đề của hắn, “Mới vừa nói được một nửa, cậu cùng bạn gái thì thế nào?”

“Uyển Dung?” Mạc Tu Bình sững sờ, nhớ tới bạn gái làm cho lời nói tức giận, quên mình mới vừa hỏi vấn đề gì, ngược lại tức giận mà nói , “Uyển Dung cư nhiên sau lưng ta đi theo bạn học thời đại học ăn cơm, đối phương còn là một tên đàn ông! Đối với mình hô to goih nhỏ? Cậu hỏi có tức không?”

Âu Dương Vận Hàn than thở, “Mình nhớ được lần trước cậu nói hai người cãi nhau, nguyên nhân hình như là ở tại trên người của cậu, cậu xã giao cùng các tiểu thư vào khách sạn ăn cơm?”

“Cái đó đúng. . . . . .” Mạc Tu Bình đều hừ một tiếng, “Đàn ông cùng đàn bà không giống nhau, mình đó là xã giao, cô ấy vì giận mình, cố ý cùng đàn ông ra ngoài ăn cơm, thật ngây thơ, tùy hứng!”

“Giống nhau.” Âu Dương Vận Hàn lắc đầu. Mạc Tu Bình chẳng những cá tính kiêu ngạo, còn có chút khuynh hướng đại nam nhân.”Nếu như cậu quan tâm cô ấy cùng đàn ông ra ngoài ăn cơm vậy  thì cô ấy cũng vậy “

Mạc Tu Bình cực kỳ khó chịu, nheo mắt lại trừng hắn, để ý mà nói: “Ai mới là bạn của cậu?”

“Ghen thì cứ nói cho cô ấy biết, cần gì ngoài miệng luôn cậy mạnh? Đàn bà có lúc cũng rất chậm hiểu, cậu không nói, cô ấy cũng sẽ không biết.” Âu Dương Vận Hàn khuyên hắn.

“Ai nói mình ghen?” Mạc Tu Bình ưỡn ngực, khinh thường hừ một tiếng, “Nếu như thích người đàn ông nào hơn, mình thoải mái mở lòng chúc phúc cho cô ấy! Đại trượng phu sao lo không vợ, mình tuyệt không quan tâm.”

“Tu Bình, thỉnh thoảng đối với mình thẳng thắn một chút cũng không phải là chuyện xấu, như cậu vậy, khó trách Uyển Dung luôn hiểu lầm cậu, thật ra thì cậu rất thích cô ấy không phải sao?”

Mạc Tu Bình bất giác có chút thẹn thùng, chẳng qua là hắn dùng thái độ cường ngạnh che giấu quá khứ. Hắn phất tay một cái, bỏ qua cái đề tài này, “Thôi, mỗi lần nói cho cậu biết mình luôn là người tức giận, không nói, nghe cậu nói như chính mình là chuyên gia tình yêu vậy, nếu như cậu yêu thật thẳng thắn, mới vừa nói điện thoại cũng sẽ không có như vậy, không phải sao?”
Âu Dương Vận Hàn sửng sốt, lãnh đạm liếc hắn một cái, cúi đầu tiếp tục làm việc, nhàn nhạt nói: “Không tiễn.”

Mạc Tu Bình “cạch” một tiếng, vừa mở cửa bước ra ngoài, vừa la hét oán trách: “Mình xem người không thẳng thắn nhất chính là cậu, là anh em có cái gì không thể nói hay sao? Coi như cậu có đối tượng gặp ở ngoài, hiện tại cũng không còn người cai quản, cần gì thần thần bí bí? Mình đi đây!”

Cửa “cạch” một tiếng bị đóng lại, Âu Dương Vận Hàn để cây viết trong tay xuống, vẻ mặt tối tăm . Lời nói của Mạc Tu Bình khiến hắn lại nghĩ tới Tinh Tinh, Tinh Tinh không phải là đối tượng gặp hắn ở ngoài, cô là bạn tốt của hắn. . . . . .

Hắn muốn làm gì, xác thực sẽ không ai quản, có thể khiến hắn như vậy, cũng là lương tâm của chính hắn .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: