Cô gái thích khóc- chương 3.2

 

Thê tử của hắn đã qua đời ba năm, thời điểm hắn nói tới cô ấy, giọng nói tràn đầy dịu dàng cùng hoài niệm, giống như cô ấy vẫn còn sống, điều này làm cho Tống Tinh Tinh đau lòng .

“Không có gì phải nói xin lỗi , tôi hi vọng em tiếp tục cố gắng lên, mà tôi, cũng sẽ hết sức trợ giúp em.” Âu Dương Vận Hàn không nhận thấy cô đang đầy một bụng tâm sự, giống như trưởng bối vỗ vỗ tay cô.

Âu Dương Vận Hàn nói được là làm được, không bao lâu, công ty vừa lúc muốn tuyển nhân viên ngắn hạn vừa học vừa làm, xử lý một chút các phong thư Anh văn, tạp vụ, Tinh Tinh là hệ Anh văn, vừa lúc thích hợp với cô. Bất quá hắn cũng không phải cứ như vậy trực tiếp để cô đi vào, mà chỉ nói cho cô biết cơ hội này, để cô ghi danh bình thường, bằng thực lực, thông qua thi viết, phỏng vấn mà vào.

Tiền lương của công ty tương đối cao, cho dù chỉ là vừa học vừa làm, đãi ngộ cũng không tệ. Tống Tinh Tinh bởi vì có phần công việc ngắn hạn này, không cần phải mặc trang phục thiếu nữ thỏ làm cho khách vui , khiến cô thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô không cảm thấy mình có dũng khí mặc lần thứ hai. Ngày đó đối với cô mà nói là một ngày kỳ diệu, rất đưa đám, rất áo não, nhưng cũng rất vui vẻ, nếu không phải ngày đó gặp phải hắn, cô cũng sẽ không ngày ngày cùng hắn có cơ hội ăn cơm.

Ngày ngày ăn cơm? Không sai! Mỗi ngày đều cô chờ mong chuyện này.

Hôm nay cũng vậy, Tống Tinh Tinh nhìn đồng hồ báo thức trông mong, rốt cuộc đợi đến mười hai giờ, cô hưng phấn nhảy dựng lên, vội vã đáp thang máy xuống lâu mua hai phần cơm, sau đó đáp thang máy lên lầu, trực tiếp tiến vào phòng làm việc của Âu Dương Vận Hàn.

Thư ký đã thấy nhưng không hề trách, cùng cô gật đầu cười một cái, để cô tiến vào.
Nhìn thấy Âu Dương Vận Hàn vẫn còn làm việc, Tống Tinh Tinh không nhịn được mà đau lòng, nói “Ăn cơm a!”
Thanh âm này tràn đầy tinh thần khiến Âu Dương Vận Hàn ngẩng đầu, nhìn thấy cô đang cười, vươn vươn lưng mỏi, đứng lên đi tới sofa ngồi xuống, giúp cô mở ra hộp cơm, vừa nghe cô giải thích thức ăn hôm nay.

“Tôi giúp anh mua cơm xườn, anh có thích ăn hay không? Nếu không tôi với anh đổi cũng được.” Cô chuyển đũa cho hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tâm tình vô cùng khoái trá.

“tôi tôi tôi, anh không phải nói muốn em coi anh như anh trai mà xưng hô sao?” Âu Dương Vận Hàn gõ đầu của cô, vẻ mặt ôn hòa, mang theo nụ cười.

Khuôn mặt đang tươi cười của Tống Tinh Tinh lại xụ xuống, khóe miệng giật nhẹ, tinh thần biến mất hơn phân nửa, “Anh là lão bản của tôi, không thể tùy tiện như vậy”

Âu Dương Vận Hàn cười, “Là thế này phải không?” Hắn mở đũa vệ sinh ra, bắt đầu ăn cơm cô mua.

Dĩ nhiên không phải như vậy!Mặt Tống Tinh Tinh như đưa đám, trong lòng rống. Cô thích hắn, coi như hắn đối với cô không có tình cảm, cô cũng không muốn đem mình biến thành em gái của hắn!

Cô buồn buồn ăn cơm, tâm tình rất khổ sở. Trong mấy tháng nay, cô càng ngày càng thích hắn, nhưng mà hiển nhiên hắn cũng không có cảm giác giống vậy, hắn nói bọn họ là bạn bè, rồi lại thỉnh thoảng giống như trưởng bối cùng cô nói đùa, cô thật sự rất buồn, nhưng cũng không thể biểu hiện ra.

Cô biết mình hiên tại có thể ngồi bên cạnh hắn, cùng hắn ăn cơm, nói chuyện với hắn, thế là đủ rồi, nhưng mỗi khi hắn đối đâĩ với cô như em gái, thậm chí là đối đãi với cô như đứa trẻ, cô vẫn thương tâm, cô quý trọng quan hệ bây giờ, rồi lại cảm thấy thấy quan hệ bậy giờ chưa đủ. Cô thật sợ. . . . . . Sợ mình một ngày sẽ sụp đổ, nếu như cô nói cho hắn biết, cô thích hắn, còn có thể như hiên tại ngồi bên cạnh hắn sao?

Cô rơi vào trầm mặc khiến Âu Dương Vận Hàn quan tâm hỏi: “Sao thế? Có tâm sự?”

Có, hơn nữa với anh có liên quan! Tống Tinh Tinh ở trong lòng nói, nhưng cố kéo ra một nụ cười, lắc đầu một cái, “Không có.”

“Không có mới là lạ, hạt cơm cũng rớt đầy trên bàn rồi, ngay cả trên mặt cũng có.” Âu Dương Vận Hàn không suy nghĩ nhiều, mỉm cười đưa tay giúp cô lau sạch hạt cơm trên môi.

Động tác thân mật này khiến lòng của Tống Tinh Tinh kinh hoàng, thiếu chút nữa quên cả hô hấp, cô ngẩng đầu nhìn hắn, nhìn thấy gương mặt anh tuấn của hắn gần trong gang tấc, cô nhanh chóng cúi đầu

Âu Dương Vận Hàn không thể không chú ý tới hô hấp đột nhiên tăng nhanh của cô, còn có khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại ửng hồng, bộ dạng nữ nhân quyến rũ, khiến hắn nhất thời cả người ngây ngẩn, nhưng hắn cũng không để ở trong lòng,cho rằng chẳng qua là từ trước đến giờ da mặt của cô mỏng lại xấu hổ bởi vì bị hắn thấy trên mặt có hạt cơm mà cảm thấy lúng túng.

“Cám ơn.” Tống Tinh Tinh cảm giác thanh âm của mình rất giả dối, vội vàng uống nước làm cho tâm tình ổn định lại.

“Công việc thuận lợi chứ? Có kết bạnhay không ?” cơm nước xong, Âu Dương Vận Hàn đứng dậy đi pha cafe, thuận tiện giúp cô rót một chén Hồng Trà, hắn nhớ cô không thích uống cafe.

“Ừ, tất cả mọi người đối với tôi rất tốt, tôi rất thích nơi này, trong tưởng tượng của tôi tốt hơn nhiều, tôi vẫn cho là một công ty lớn sẽ có cạnh tranh, nhưng nơi này lại không giống nhau, hoàn cảnh nơi làm việc của tôi sau này cũng giống ở đây thì tốt quá.” Vừa nhắc tới công việc, Tống Tinh Tinh liền cười vui vẻ, cô thật lòng thích nơi này, huống chi nơi này còn có hắn.

Lời của cô khiến Âu Dương Vận Hàn rất thỏa mái, hắn thích Tinh Tinh, thích cô đơn thuần , cũng rất vui vì có thể giúp một tay, trong mấy tháng này, nhìn cô đối với mình càng ngày càng có lòng tin, hắn biết mình làm đúng rồi.

Hắn cũng thích ăn bữa trưa cùng cô. Trước kia chỉ ăn cơm một mình, có lúc thời gian đã quá hắn cũng sẽ không ăn, hiện tại thời gian vừa đến, Tinh Tinh tìm đến hắn, có người cùng ăn cơm cảm giác thật tốt, hơn nữa cùng cô ở chung một chỗ, luôn khiến cho cảm giác của hắn rất tự tại, không nhịn được mong đợi thời gian nghỉ ngơi buổi trưa, bởi vì chỉ có lúc này, hắn mới có thể nhìn thấy cô, cùng cô nói chuyện phiếm.

“Như vậy là tốt rồi.” Âu Dương Vận Hàn trở lại sofa ngồi xuống, nghĩ tới công việc mấy ngày nay khiến cho hắn cảm thấy nhức đầu, không tiếng động thở dài.

“Thế nào? Bộ dạng của anh thật mệt mỏi, có chuyện khiến cho anh phiền lòng sao?” Tống Tinh Tinh rất quan tâm, chỉ cần cùng hắn có liên quan, cô đều rất quan tâm.”Mặc dù em không hiểu, nhưng anh có thể nói với em, nói ra sẽ thoải mái một chút , nói cho em biết được không?”( Mình thay đổi cách xưng hô cho hợp lí hơn nhé)

Âu Dương Vận Hàn có chút chần chờ. Từ khi hắn bắt đầu tiếp quản sự nghiệp của phụ thân, đến giờ cũng đã tám năm rồi, hắn chưa bao giờ cùng ai nói về chuyện làm ăn, đối với phụ thân không có, đối với Duyệt Lăng cũng không có, hắn có thói quen một người giải quyết, không muốn mang đến cho người bên cạnh gánh nặng. Nhưng hiện tại, nghe được Tinh Tinh nghiêm túc quan tâm hắn, khiến cho hắn cảm thấy xúc động

“Công ty từ trước đến giờ luôn cùng nhà máy A hợp tác, nhưng thời gian trước sản phẩm làm ra có nhiều sai sót, cho nên anh chuyển qua hợp tác với nhà máy B, nhà máy B tuy quy mô nhỏ, nhưng làm việc lại rất hiệu quả, sản phẩm lại tinh xảo, anh rất hài lòng.” Biết cô không biết tình hình công ty, Âu Dương Vận Hàn chọn phương thức đơn giản nhất nói với cô ——

“Nhưng gần đây Đổng chủ tịch đã về hưu của nhà máy A tới tìm anh, yêu cầu anh khôi phục mối quan hệ hợp tác ban đầu, Đổng chủ tịch cùng Âu Dương gia cũng rất thân, là bạn của cha anh cũng coi như là nhìn anh lớn lên, có mười mấy năm giao tình, ông ấy như vậy nhờ anh, khiến cho anh thật khó xử. . . . . .”

Tống Tinh Tinh nghiêm túc nghe xong, chớp mắt không biết làm thế nào, “Em không hiểu thế nào là buôn bán, nhưng mà en cảm thấy thật kỳ quái, làm ăn không phải dựa vào thực lực sao? Nếu như nhà máy A khôi phục thực lực ngày trước , anh sẽ cùng bọn họ hợp tác phải không? Đổng chủ tịch thay vì cùng anh nói giao tình, không bằng đem công ty chỉnh đốn lại, như vậy coi như không có anh, cũng có những công ty khác muốn theo chân bọn họ hợp tác nha.”

Âu Dương Vận Hàn sửng sốt, Tinh Tinh là một người bình thường, nhưng ý kiến của cô thật thẳng thắn, rất đơn giản, khiến cho hắn mở rộng tầm mắt.

Đúng nha, hắn đến tột cùng đang phiền não cái gì đây? Làm ăn thì phải dựa vào thực lực, mà không phải giao tình, đạo lý đơn giản như vậy, hắn phải nhờ Tinh Tinh mới có thể hiểu ra, tự dưng lại khiến cho mình vì chuyện này mà phiền lão mất mấy ngày, quả thật cùng kẻ ngu giống nhau.

Hắn từ từ buông chân mày ra, nở nụ cười, khoái trá mà nói: “Nói với em khiến cho anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.” Hắn dựa người về sau, giải quyết một chuyện phiền lòng, hết thảy đều nhờ Tinh Tinh .

“Có thật không?” Tống Tinh Tinh có chút thẹn thùng. Hắn khen ngợi cô nha.

“Đương nhiên là thật.” Âu Dương Vận Hàn đối với cô nháy mắt, cầm cafe lên uống…, vẻ mặt buông lỏng, “Ngoài Hiểu Lạc, em là người con gái duy nhất anh quen ở ngoài.”

“Hiểu Lạc?”

“Ừ, Cô ây đã kết hôn, hiện tại rất ít liên lạc. Cực kỳ. . . . . .” Hắn tự tay vỗ vỗ đầu của cô,
Thay vì nói em là bạn tốt của anh, không bằng nói em là em gái ngốc, chẳng qua là thỉnh thoảng cũng có một chút khôn khéo.”

Tống Tinh Tinh thật muốn khóc, tại sao luôn nhấn mạnh rằng cô là em gái của hắn? Là bởi vì đối với cô một chút cảm giác cũng không có, cho nên trong lời nói luôn nhấn mạnh điều đó sao? Hoặc là bởi vì. . . . . . Hắn nghĩ như vậy? Ý niệm này khiến cô cảm thấy khó chịu trong lòng.

Cô biết Đường Hiểu Lạc, trước kia tạp chí Bát Quái luôn luôn viết Âu Dương Vận Hàn sẽ cùng cô ấy tái hôn, nhưng sự thật chứng minh đó chỉ là lời đồn.

Bất quá cô không biết, thì ra là giao tình của bọn hắn tốt như vậy. . . . . . Cô cắn môi, cảm giác có chút ít ghen tỵ.

“Thế nào? Tức giận?” Âu Dương Vận Hàn ngạc nhiên hỏi. Tinh Tinh tính khí rất tốt, có lúc ngu hề hề , hiện tại vẻ mặt có chút mất hứng?

“Không có a.” Tống Tinh Tinh vội vàng hướng hắn mỉm cười, nhìn thấy trên bàn hắn vì cô mà ngâm Hồng Trà, trong mắt nổi lên sương mù, “Em có thể hỏi anh một vấn đề được không?”
“Hỏi đi.”

“Anh. . . . . . Thê tử của anh là người như thế nào?” Cô lấy dũng khí hỏi, nếu như hắn đối với cô tức giận, cô cũng không thể trách, dù sao vấn đề này cũng quá riêng tư, hơn nữa nhất định hắn sẽ thương tâm, nhưng là cô thật muốn biết.

Âu Dương Vận Hàn ngây ngẩn cả người, biết trong mấy tháng này, Tinh Tinh chưa từng hỏi hắn bất kỳ chuyện riêng, hắn nghĩ một chút, nhàn nhạt nói: ” Thời điểm cùng Duyệt Lăng ở chung một chỗ, cô ấy luôn làm cho anh cảm thấy rất vui vẻ, anh không biết cô ây ở trong mắt những người khác như thế nào, nhưng ở trong mắt anh, cô ây là người con gái hoàn mỹ nhất .
Em hỏi anh cô ấy là nữ nữ nhân như thế nào, anh chỉ có thể nói cho em biết, cô ấy là nguồn hạnh phúc của anh, bọn anh quen biết mười năm, kết hôn ba năm, anh chưa bao giờ nghe cô ấy oán trách, phát giận, em tin không? Cô ấy luôn lạc quan, kiên cường thiện lương, những điều này cũng không thể nào hình dung ra thê tử của anh, cô ấy, là độc nhất vô nhị.”

Ngữ khí của hắn lạnh nhạt, nhưng ánh mắt lại mang theo tình cảm tha thiết, bên môi mỉm cười ấy dịu dàng,nụ cười ấy cô chưa bao giờ được nhìn thấy. Tống Tinh Tinh khóc, nhưng không biết mình vì sao lại khóc, là vì hắn không bỏ được tình cảm dành cho thê tử mà khóc, hay vì mình thương hắn bốn nắm, tinh cảm đau khổ không có kết quả mà khóc

Âu Dương Vận Hàn cầm giấy lau cho cô, vỗ nhẹ bả vai của cô an ủi, cho cô là quá mức cảm động.

Nhớ tới cùng Duyệt Lăng quá khứ, hắn giống như lạc vào qua khứ cùng cô mà tiếp tục nói: “Em có biết anh hối hận nhất là gì không? Là anh cùng Duyệt Lăng không có hài tử. Cô ấy rất thích hài tử, thế nhưng anh hi vọng có thể nhiều thời gian cùng cô ấy một chút, tính toán qua mấy năm lại nói, không nghĩ tới. . . . . . Duyệt Lăng đi nhanh như vậy, bây giờ nghĩ lại thật rất hối hận, nếu như anh có hài tử của cô ấy, ít nhất. . . . . . Ít nhất anh cũng có một chút liên hệ với cô ấy, nhưng hiện tại không có gì cả, cô ấy đi, chỉ để lại một mình anh.” Hắn rất xuc động

Anh không phải chỉ có một người, mà còn có em! Tống Tinh Tinh nghẹn ngào, tâm tính thiện lương, hắn trọng tình trọng nghĩa, yêu thê tử, cố cảm thấy tiếc nuối cho hắn, nếu như vợ hắn chưa qua đời, bọn họ nhất định sẽ rất hạnh phúc

Nhưng là, vợ hắn đã chết ba năm, hắn còn vì cô ấy đau lòng, vì cô ấy thương tâm đến khi nào? Cô thật hy vọng hắn lại vui vẻ, càng hy vọng mình là người phụ nữ khiến cho hắn vui vẻ, nhưng cô thật không biết nên làm sao.

Rốt cuộc nên làm như thế nào, mới có thể khiến hắn vui vẻ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: